Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới

Chương 47: Trải nghiệm phát sóng trực tiếp đầu tiên

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chiếc điện thoại vỡ nát vang lên tiếng chuông. Dư Ninh nhặt lên, trượt màn hình mới phát hiện máy đã hỏng hoàn toàn, tiếng chuông điện thoại vừa nãy cũng im bặt.

Cô ta tức giận ném mạnh điện thoại xuống đất lần nữa, hậm hực giậm chân.

Cửa chung cư mở ra, để lộ bóng dáng của Ngô Tú Tú.

Cô ta bước vào, nhìn đống lộn xộn khắp sàn nhà, còn có gì mà không hiểu nữa.

“Dư Ninh, tôi đã bảo cô đừng động đến Giang Vãn vội cơ mà, rốt cuộc đầu óc cô có bệnh hay là nghe không hiểu tiếng người vậy?”

“Cô có biết việc cô tự ý hành động sẽ mang lại hậu quả gì không? Cho dù cảnh sát không điều tra ra cô thì mỗi người trên mạng nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết cô rồi. Cô tưởng ai cũng ngu ngốc, chỉ có mỗi mình cô thông minh chắc?”

Ngô Tú Tú vò đầu bứt tóc, vuốt mặt một cái rồi cất giọng nghiêm túc: “Bây giờ cô cứ ở đây bình tĩnh lại đi, phía công ty đã mở cuộc họp để bàn bạc về chuyện của cô rồi đấy.”

Nói xong, Ngô Tú Tú cũng cảm thấy bực bội. Cô ta liếc nhìn Dư Ninh với ánh mắt chán ghét. Vốn dĩ đã là con ông cháu cha, lại còn là loại con ông cháu cha không có não. Lúc đó không nên nhận lời giúp đỡ cô ta.

Bên phía Giang Vãn vẫn còn nắm thóp, giờ Dư Ninh lại chẳng chịu ngồi yên.

“Bàn bạc ư? Công ty muốn bàn bạc chuyện gì? Số phiếu bầu để tôi ra mắt là do chính tôi bỏ tiền ra mua từng phiếu một, kể cả số phiếu của Giang Vãn cũng do tôi bỏ tiền ra mua, các người lấy quyền gì mà mở họp bàn về tương lai của tôi?”

Dư Ninh ngẩng đầu lên, mái tóc xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt. Cô ta mở to đôi mắt, ghim ánh nhìn gắt gao vào Ngô Tú Tú.

Ngô Tú Tú cũng cảm thấy nực cười. Cô ta chống hai tay ngang hông, lộ rõ vẻ châm biếm: “Cô cũng biết là do bản thân mua, vậy Giang Vãn có ép cô mua không? Bây giờ cô ấy đã rút khỏi nhóm, cô cũng nhờ việc mua phiếu bầu mà đạt được thứ mình muốn rồi, tại sao vẫn cứ bám riết lấy Giang Vãn không buông thế?”

“Tôi bám riết lấy cô ta không buông à? Nếu không nhờ tôi mua phiếu cho cô ta thì cô ta có thể nổi tiếng đến mức độ này sao? Đã muốn về quê trồng trọt thì tại sao còn lởn vởn trong tầm mắt của tôi? Cô ta đáng lẽ phải biến mất vĩnh viễn, cút khuất mắt tôi mới đúng. Những gì cô ta có được ngày hôm nay đều là nhờ tôi ban cho, tại sao cô ta không biết đội ơn tôi chứ?”

Dư Ninh lao lên nắm chặt lấy hai tay của Ngô Tú Tú. Giọng điệu của cô ta vừa hoài nghi vừa điên dại, không ngừng lớn tiếng chất vấn.

Nếu không nhờ cô ta mua phiếu bầu đẩy Giang Vãn lên vị trí cao như vậy, liệu trái cây của Giang Vãn có thể bán đắt hàng thế không?

Ngô Tú Tú gỡ tay cô ta ra, giọng điệu cứng rắn: “Cô tự mình suy nghĩ kỹ đi. Đây là quyết định của công ty, nếu sau này còn muốn lăn lộn trong giới giải trí thì tốt nhất hãy nghĩ thoáng ra một chút, mớ rắc rối này đều do cô tự chuốc lấy cả thôi.”

Nói đoạn, Ngô Tú Tú xách túi xách của mình lên rồi bước thẳng ra ngoài.

Dư Ninh ngã phịch xuống ghế sô pha, nhìn theo bóng lưng của Ngô Tú Tú, rành rọt thốt lên từng chữ: “Phía công ty định bỏ mặc tôi luôn sao?”

Ngô Tú Tú không quay đầu lại. Cô ta đứng ở cửa, im lặng một lát rồi đáp: “Cô cũng phải suy nghĩ cho công ty nữa chứ.”

Tiếp đó, cô ta đẩy cửa chung cư bước ra ngoài, tiếng giày cao gót nện cồm cộp xa dần.

Nếu chuyện vung tiền mua thủy quân bị xác nhận là thật thì cô ta sẽ trở thành nghệ sĩ có vết nhơ. Công ty vội vã vạch rõ ranh giới với cô ta còn không kịp, lấy đâu ra tâm trí mà quản lý cô ta nữa?

Quả thực là nực cười.

Dư Ninh ghim ánh nhìn gắt gao vào cánh cửa phòng. Rèm mi rủ xuống che giấu đi sự u ám và cố chấp tận sâu trong ánh mắt.

Khóe môi cô ta nhếch lên thật cao, cuối cùng khẽ chậc lưỡi một cái, cùng lắm thì tất cả cùng chết chung.

Bố của cô ta đã đút lót cho công ty biết bao nhiêu tiền của, lại còn nhét cho Ngô Tú Tú bao nhiêu khoản hậu hĩnh. Những chuyện rắc rối này đều là thứ mà cô ta bắt buộc phải dọn dẹp sạch sẽ.

Thôn Tú Thủy.

Giang Vãn đội mũ rơm, đứng dưới rừng hạt dẻ. Cô ngẩng đầu nhìn những quả hạt dẻ trên cây, chân đi một đôi ủng cao su thật dày vì sợ bản thân không cẩn thận sẽ giẫm phải gai nhọn.

Vốn dĩ hạt dẻ phải đợi đến tháng Chín, tháng Mười mới chín muồi, vậy mà mới cuối tháng Tám cây cối đã trĩu quả. Giang Vãn ngồi xổm dưới gốc cây, lúi húi khều mấy quả hạt dẻ rụng trên mặt đất. Quả nào quả nấy đều nứt vỏ, để lộ hạt dẻ tròn lẳn bên trong, trông vô cùng bắt mắt.

Chuyện lùm xùm trên mạng ngày hôm nay coi như cô đã giành chiến thắng vang dội. Cô lại quay thêm mấy đoạn video ghi cảnh những cây hạt dẻ trĩu quả rồi đăng lên Đẩu Đẩu kèm theo dòng trạng thái: [Nhá hàng hạt dẻ.]

Khu vực bình luận bên dưới vô cùng náo nhiệt.

[Hạt dẻ sao? Hạt dẻ rang đường á? Thèm chảy nước miếng rồi.]

[Muốn Giang Vãn bán thêm khoai lang ghê, mùa hè nấu cháo khoai lang, mùa đông thì ăn khoai lang nướng.]

[Giang Vãn ơi, kỹ thuật quay phim chụp ảnh của cô khó đánh giá quá.]

[Trời ơi, có ai còn nhớ trái cây trong video trước của Giang Vãn không? Ống kính thì rung bần bật, góc quay thì lảo đảo chóng hết cả mặt, xem xong chỉ muốn nôn mửa.]

[Chao ôi, nhớ ra rồi. Video trước tớ vừa đi làm về, ngồi trên xe buýt lướt trúng, xem xong mà muốn ói luôn.]

Giang Vãn đọc bình luận mà toát mồ hôi hột. Kỹ thuật quay phim của cô tệ đến mức ấy sao?

Mấy hôm trước cô có đi tìm Hạ Liên Y và Thẩm Xác để nhờ họ chụp giúp vài tấm ảnh. Sau đó khi hai người biết sẽ đăng lên mạng thì đều khéo léo từ chối vì sợ chất lượng hình ảnh không tốt sẽ bị cộng đồng mạng chê cười.

Chỉ có mỗi Giang Vãn là vừa quay xong liền tải thẳng lên mạng chứ chẳng thèm kiểm tra lại chất lượng.

Thực ra cô cũng từng xem lại rồi, chỉ là bản thân cô cứ đinh ninh rằng video đó quay rất đẹp.

Hiện tại nhân viên của cô đã lên tới hơn bốn mươi người. Hầu như mọi gia đình có sức lao động trong thôn đều cử một người đến phụ giúp, thế nhưng nhân lực để thu hoạch hạt dẻ vẫn chưa đủ.

Thế là cô lại nhắn tin cho Hạ Liên Y: [Em đang cần nhân lực gấp, hạt dẻ chờ thu hoạch đây.]

Khâu đập hạt dẻ chắc chắn đòi hỏi người có sức vóc lớn và thể lực dồi dào, còn việc nhặt hạt dẻ thì không yêu cầu cao đến vậy, chỉ cần cẩn thận tỉ mỉ là được.

Điện thoại vang lên tiếng rung bần bật. Giang Vãn mở điện thoại ra liếc nhìn một cái, hóa ra là nhóm Lâm Dư đã tới nơi.

Hôm qua Lâm Dư dẫn theo hai người bạn đến chợ rau quả tìm cô để mua một lượng lớn trái cây. Sau đó anh chàng streamer này có nhắc tới chuyện muốn về vùng nông thôn để chiêm ngưỡng những khu rừng cây ăn quả phủ kín núi đồi, nhân tiện giúp Giang Vãn quay video để đăng lên nền tảng Đẩu Đẩu.

Thực chất bọn họ chỉ mải chơi, muốn đi xem điều mới lạ mà thôi.

Video trước đây của Giang Vãn tuy chất lượng rất mờ nhưng cũng đủ để người xem cảm nhận được phong cảnh tươi đẹp của Thôn Tú Thủy.

Có người quay video miễn phí cho mình, dĩ nhiên Giang Vãn vui vẻ nhận lời ngay.

Hơn nữa, cô cũng theo dõi sóng gió trên mạng, mấy người bọn họ đều là những blogger lớn sở hữu hàng triệu người hâm mộ trên Đẩu Đẩu, vậy mà lại sẵn sàng công khai lên tiếng bênh vực cô.

Thực sự trong lòng cô cảm thấy có chút cảm động. Lại thêm những khách hàng của cô, dù phải đối mặt với nguy cơ bị cộng đồng mạng chế giễu và chửi rủa, họ vẫn kiên quyết lên tiếng bảo vệ cô, chứng minh trái cây của cô rất ngon.

Cô đi đến đầu thôn để đón ba người bọn họ.

Lâm Dư mặc quần cộc áo thun ngắn tay, đeo kính râm và đội mũ, trước cổ áo có treo một chiếc camera GoPro, thoạt nhìn toát lên vẻ thư sinh lại pha chút điển trai.

Còn Hạ Vũ thì diện áo sơ mi hoa lá cành, đeo chiếc kính gọng tròn. Gương mặt của anh ta cũng tròn xoe, vừa nhìn thấy Giang Vãn đã chạy ù tới: “Em gái Tiểu Giang ơi, hello!”

Vượng Tử mang khuôn mặt chán chường, cậu ta khẽ nâng mắt lên, khoảnh khắc nhìn thấy Giang Vãn cũng sững sờ trong giây lát, sau đó đuôi lông mày khẽ nhướng lên, mỉm cười gật đầu chào Giang Vãn: “Chào chị.”

Cách ăn mặc của Giang Vãn quả thực vô cùng khác người. Rõ ràng là một thiếu nữ đang ở độ tuổi thanh xuân phơi phới, thế mà cô lại xỏ chân vào đôi ủng đi mưa, diện áo dài tay quần dài thượt, đầu thì đội nón lá. Nhìn kiểu gì cũng giống hệt một người nông dân chính hiệu.

Thế nhưng khuôn mặt cô lại trắng trẻo và trong trẻo đến mức khó tin, tựa như đang tỏa sáng rạng ngời dưới ánh mặt trời. Đôi mắt to tròn tuyệt đẹp long lanh những gợn sóng nước.

Nói thế nào nhỉ, đó là kiểu ăn mặc và nhan sắc hoàn toàn trái ngược nhau. Dù khoác lên mình bộ trang phục giản dị nhất, cô vẫn toát lên vẻ đẹp thanh tao, rực rỡ đến lạ thường.

Giang Vãn nhìn ba người bọn họ, ai nấy đều mang vác thiết bị quay chụp cồng kềnh, cô cất lời chào đầy vẻ kính nể, sau đó đưa tay chỉ vào mấy chiếc máy ảnh trên tay họ: “Nặng lắm không? Các cậu có cần tôi giúp một tay không?”

Hạ Vũ lắc đầu: “Em gái Tiểu Giang à, máy ảnh chính là vợ của bọn anh đấy, không thể dễ dàng giao cho người khác được đâu.”

Lâm Dư đá cho cậu ta một cú: “Là vợ của cậu, đừng có lôi bọn tôi vào.” Sau đó anh ta quay sang lắc đầu với Giang Vãn, giọng điệu tức khắc trở nên ôn hòa hơn hẳn: “Không sao đâu, bọn tôi tự xoay xở được.”

Giang Vãn dở khóc dở cười, đôi lông mày cong cong tràn ngập ý cười: “Đừng gọi tôi bằng mấy cái danh xưng kỳ quái đó, cứ gọi tôi là Giang Vãn hoặc Vãn Vãn là được rồi.”

“Vãn Vãn.” Vượng Tử lập tức cất tiếng gọi. Lâm Dư và Hạ Vũ vẫn còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nghe cậu ta bồi thêm một câu: “Gọi là Vãn Vãn nghe thú vị thật đấy.”

“Vâng vâng, gọi sao cũng được ạ. Nhà tôi ở ngay phía trước kìa, có điều hơi lộn xộn một chút, hơn nữa đây lại là vùng nông thôn nên mong các cậu đừng chê nhé.”

Lâm Dư xua tay, tỏ vẻ hoàn toàn chẳng để tâm: “Không sao đâu, quê tôi cũng ở nông thôn mà, tôi quen với nếp sống này lắm.”

Về đến nhà họ Giang, nhìn thấy cảnh mọi người đang âm thầm bận rộn làm việc trong sân, Lâm Dư vô thức bật máy ảnh lên bắt đầu quay video. Mãi sau anh ta mới nhận ra hành động của mình có phần đường đột, bèn quay sang nói với Giang Vãn: “Vãn Vãn này, tôi muốn quay lại vài đoạn video, có được không?”

Giang Vãn gật đầu đồng ý: “Tất nhiên là được rồi, nhưng nếu cậu muốn ghi hình các thím các bà thì tốt nhất hãy hỏi ý kiến của mọi người trước nhé.”

Cô vừa dứt lời, Trần Ái Cúc đã lên tiếng: “Đồng ý, chúng tôi đồng ý chứ. Có được cơ hội tốt để quảng bá trái cây thế này thì còn cầu gì hơn.”

Cứ thế, Lâm Dư nâng máy ảnh lên ghi lại gương mặt rạng rỡ tươi cười của từng người. Mọi người dù mang dáng vẻ đôi chút rụt rè nhưng phần lớn vẫn hiện lên sự vui sướиɠ. Bọn họ vẫy tay chào ống kính một cách rụt rè, thậm chí còn giơ trái cây lên trước máy ảnh và nhỏ nhẹ giới thiệu: “Đây là trái cây nhà cháu gái Vãn Vãn đấy, ngon lắm luôn, chúng tôi ai cũng thích ăn.”

Những gương mặt in hằn nếp nhăn phong sương là dấu vết do năm tháng để lại. Đôi mắt sâu thẳm tựa như xuyên qua ống kính máy quay để chạm thẳng đến trái tim của người xem. Họ đã phô bày sự mộc mạc và cảnh sắc tươi đẹp của Thôn Tú Thủy ra trước mắt người dân trên khắp cả nước.

Tiếp đó, thiết bị bay không người lái vυ"t lên không trung, ghi hình lại toàn bộ hoạt động của những người đang làm việc trong sân. Dẫu bận rộn vất vả nhưng trên môi ai nấy đều nở nụ cười tươi rói. Đó chính là những khát khao và mong chờ mãnh liệt về một tương lai xán lạn.
« Chương TrướcChương Tiếp »