- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
- Chương 48: Buổi thử nghiệm sản phẩm mới?
Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
Chương 48: Buổi thử nghiệm sản phẩm mới?
Giang Vãn thấy mấy người họ cứ quay phim miết không ngừng thì bèn bưng mấy ly nước ra, Tần A Nguyệt cũng bổ một quả dưa hấu ướp lạnh: “Mọi người ăn chút dưa hấu rồi nghỉ ngơi một lát đi.”
Vừa nhìn thấy dưa hấu, máu nghề nghiệp của Lâm Dư đã nổi lên, anh ta quay sang hỏi: “Giang Vãn, tôi mở phát trực tiếp được không? Phát cảnh ăn dưa hấu ấy?”
Hạ Vũ cũng dời tầm mắt sang phía Giang Vãn với vẻ đầy mong đợi.
Giang Vãn gật đầu: “Mấy cậu vui là được, cứ tự nhiên như ở nhà mình.”
Có người quảng cáo miễn phí tội gì không nhận? Hơn nữa cô vừa đánh thắng một trận, người cần phải kín tiếng không phải là cô.
Buổi phát trực tiếp nhanh chóng được mở ra. Lâm Dư còn đang bận chào hỏi thì Hạ Vũ đã chen vào ống kính: "Xin chào mọi người! Đoán xem tôi là ai nào, hi hi hi, tôi là Ngày Mưa đây! Đoán xem hiện tại chúng tôi đang ở đâu!"
Dòng bình luận trên màn hình nhảy lên điên cuồng, còn có không ít người nói: [Đẩy thuyền thành công rồi! Ngày Mưa lại ở cùng một chỗ với Một Con Cá kìa.]
[Mẹ ơi, cặp đôi con chèo thuyền đã thành đôi ngoài đời thực rồi.]
[Cái gì cũng chèo chỉ có hại bản thân thôi.]
[Anh ơi, Vượng Tử nhà chúng em đâu rồi? Có phải anh đang cô lập Vượng Tử nhà chúng em không? (Mặt chó.jpg)]
Lâm Dư quay camera sang hướng khác, chĩa thẳng vào Vượng Tử đang cắm cúi ăn dưa hấu, bên cạnh cậu ta đã chất đống ba miếng vỏ dưa rồi.
“Không đúng, Vượng Tử! Cậu dám nhân lúc bọn anh phát trực tiếp để ăn vụng dưa hấu à!” Lâm Dư sực nhận ra, lập tức đặt ống kính ngay ngắn rồi cầm một miếng dưa lên ăn lấy ăn để.
Hạ Vũ cũng chẳng màng chào hỏi người hâm mộ trong dòng bình luận nữa mà ngồi xuống bên cạnh Vượng Tử, một mặt ngăn cậu ta ăn tiếp, một mặt ra sức nhét dưa vào miệng mình.
Giang Nghi Hoa đi tột đến bên cạnh Giang Vãn, khẽ hỏi: “Chị ơi, mấy anh kia mấy ngày rồi chưa được ăn cơm hả chị?”
Tần A Nguyệt vỗ nhẹ vào lưng cậu một cái: “Đi, vào phòng chơi máy tính bảng đi, đừng có đứng đây nói leo.” Bà nói đoạn liền dắt tay Giang Nghi Hoa đi vào trong phòng.
Giang Ninh vừa cắn bút làm bài tập vừa ngẩng đầu nhìn mọi người trong sân, sau đó khẽ thở dài một tiếng: “Ôi, ai cũng bị dưa hấu làm mờ mắt cả rồi.”
Chu Từ Phân định đi tìm cây kéo, thấy dáng vẻ như bà cụ non này của Giang Ninh thì vỗ vai cô bé: “Được rồi, Ninh Ninh, mau làm bài tập đi.”
“Cháu biết rồi dì cả, sao dì cứ giống chị cháu thế, chỉ biết quan tâm đến việc cháu làm bài tập thôi.”
Chu Từ Phân lườm cô bé một cái, khẽ hừ giọng: “Dì còn quan tâm xem có phải cháu chưa làm xong bài tập đã lén đi xem hoạt hình Heo Peppa không đấy.”
Giang Ninh liền lí nhí: “Dì cả, cháu sai rồi, cầu xin dì đừng mách chị cháu nhé.
Giang Vãn nhìn mấy người họ ăn đến mức mặt mũi lem luốc đầy nước dưa hấu, cô vốn hơi có tính sạch sẽ bèn đi tới đưa cho bọn họ một gói khăn giấy: “Lau miệng đi, vẫn còn những loại trái cây khác nữa đấy. Giờ mấy cậu ăn no quá là lát nữa không ăn nổi đâu.”
“Còn trái cây khác nữa sao? Trái gì thế chị?” Vượng Tử lập tức lau miệng, ngẩng đầu lên hỏi.
Gương mặt ngày thường vốn lạnh lùng bất cần đời của cậu ta giờ trông lại có vài phần ngốc nghếch đáng yêu, đôi mắt trợn tròn, lọn tóc trên đỉnh đầu cũng vểnh ngược lên.
Hạ Vũ như mắc chứng rối loạn cưỡng chế, đưa tay ấn lọn tóc vểnh trên đầu cậu ta xuống, rồi cũng nhìn Giang Vãn với vẻ đầy mong đợi: “Có trái cây gì thế cô chủ?”
Lâm Dư thì lại ra vẻ chẳng bận tâm, anh ta cắn một ngụm dưa rồi nói: “Tôi chỉ quan tâm xem có rau xanh hay không thôi!”
“Trên núi có quả gì chín thì có quả đó, nhưng hôm nay tôi định đi hái hạt dẻ, buổi tối có thể làm món hạt dẻ rang đường.”
“Ờ, làm món gà hầm hạt dẻ cũng được, lát nữa qua nhà thím bên cạnh mua mấy con gà.”
Giang Vãn vừa dứt lời, ba người kia suýt nữa thì chảy nước miếng: “Vãn Vãn, có phải chị lên núi hái hạt dẻ không? Cho bọn tôi đi cùng với!”
“Đúng đấy, em vốn là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn nên mấy việc này em thạo lắm.”
“Tôi nhặt hạt dẻ siêu lắm, bảo đảm không bỏ sót một hạt nào đâu.”
Mấy người họ tranh nhau kể ra ưu điểm của mình cứ như đang tự giới thiệu bản thân vậy.
Giang Vãn nhìn lướt qua một lượt từ đầu đến chân mấy người bọn họ: “Mấy cậu mặc quần ngắn áo cộc, lại còn đi dép lê thì xuống ruộng kiểu gì?”
Dòng bình luận trên màn hình cũng vì sự xuất hiện của giọng nữ mà trở nên bùng nổ: [Vãn Vãn? Có phải là Vãn Vãn mà tôi đang nghĩ tới không?]
[Là Giang Vãn sao? Á á á á! Anh ơi, sao anh lại ở cùng một chỗ với Giang Vãn được chứ, cô ta không phải người phụ nữ tốt đâu.]
[Lầu trên kia, bạn là người hâm mộ nhà ai vào đây gây sự thế? Tôi là người hâm mộ cấp mười lăm đây, tôi thấy Anh Cá kết bạn với ai là chuyện riêng của anh ấy. Hơn nữa Giang Vãn tốt thế còn gì, vừa thực tế, chăm chỉ, trồng rau lại còn ngon.]
[Câu cuối cùng mới là suy nghĩ thật lòng của bạn đúng không?]
Giang Vãn vào trong nhà lấy mấy chiếc áo khoác của Giang Nghi Hoa ra đưa cho họ mặc, sau đó lại mang ra ba đôi ủng đi mưa cùng ba chiếc mũ nan: “Đây là trang bị, mau mặc vào rồi chúng ta lên núi hái hạt dẻ.”
Mấy người họ mặt mày ủ rũ mặc trang bị vào, phòng phát trực tiếp lập tức ngập tràn tiếng cười ha ha, ai nấy đều trêu chọc vẻ ngoài trông vô cùng buồn cười của ba người.
Đột nhiên, Giang Vãn xuất hiện trong khung hình, cô cầm chai nước hoa cực xịt xịt lên người mấy cậu chàng: “Được rồi, đi thôi, trên đó nhiều muỗi lắm, nhớ bảo vệ da của mình nhé.”
Dòng bình luận trong phòng phát trực tiếp bỗng khựng lại, ngay sau đó là một loạt tiếng trầm trồ: [Trời đất ơi!]
[Đây là Giang Vãn sao? Đẹp thế này cơ à?]
[Da cô ấy trắng thật đấy, trông mịn màng quá.]
[Sao bộ ủng đi mưa với quần dài áo tay dài mặc trên người cô ấy lại trông đẹp đến thế nhỉ?]
[Nữ Oa nương nương ơi, xin mời người hiển linh, chúng con có chuyện cần thương lượng.]
[Trông cô ấy thật phóng khoáng, ung dung, dường như chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào bởi những lời đàm tiếu ngoài kia.]
Lúc này Lâm Dư mới chú ý tới việc chưa tắt phát trực tiếp, anh ta bèn lên tiếng chào khán giả: “Bọn tôi phải đi hái hạt dẻ đây, xin phép tắt phát trực tiếp nhé mọi người?”
[Đừng mà Anh Cá, đây là lần đầu tiên tôi được xem phát trực tiếp về cuộc sống nông thôn đấy, cảm giác thú vị lắm, anh phát thêm một lát nữa đi.]
[Đúng vậy Anh Cá, cầu xin anh đừng tắt mà, Giang Vãn xinh đẹp quá, tôi muốn ngắm cô ấy thêm vài cái nữa.]
[Anh Cá, em chưa từng thấy cây hạt dẻ trông như thế nào bao giờ, em muốn xem thử.]
…
Nhìn dòng bình luận than khóc thảm thiết, Lâm Dư bước lên hai bước đến bên cạnh Giang Vãn: “Vãn Vãn, có thể không tắt phát trực tiếp được không? Người hâm mộ đều muốn xem.”
Giang Vãn ghé mặt sát vào màn hình điện thoại xem qua dòng bình luận rồi tùy ý nói: “Không tắt cũng chẳng sao, nhưng lát nữa cậu dùng giá đỡ cố định lại nhé, đừng mang xuống ruộng kẻo sẩy tay làm hỏng mất.”
“Vâng, cô cứ yên tâm.”
“Nhớ quay cho tôi trông đẹp một chút nhé.” Giang Vãn nói đùa một câu.
Tuy là nói đùa, nhưng về sau, lúc Giang Vãn đang hái hạt dẻ, gương mặt cô nhăn nhó thành đủ loại biểu cảm hài hước. Khi vô tình bị gai đâm trúng, cô liền phồng má, đá mạnh vào gốc cây một cái, lông mày nhíu chặt lại như sợi dây thừng.
[Ai còn nhớ vị tỷ tỷ này vừa dặn là phải quay cho đẹp một chút không nhỉ?]
[Quả nhiên là không làm nghệ sĩ thì tốt thật, chẳng cần phải giữ gìn hình tượng biểu cảm gì cả.]
[Nhưng mà phải công nhận là dù có thế thì cô ấy trông vẫn cứ xinh đẹp, lúc nhíu mày phồng má nhìn đáng yêu như chú thỏ con vậy.]
[Có mỗi tôi quan tâm là có nhiều hạt dẻ không thôi à? Khi nào thì sản phẩm này mới được mở bán trên cửa hàng mạng thế?]
[Lầu trên ơi, cô chủ Tiểu Giang hiện tại đang thiếu người làm trầm trọng, cảm giác mở bán hạt dẻ lúc này e là hơi khó đấy.]
Giang Vãn cúi người nhặt những hạt dẻ rụng trên mặt đất, dùng gậy tách lớp vỏ gai ra rồi ném vào chiếc gùi trên lưng. Giang Nghi Hoa cầm một cây gậy dài đập vào cành cây, mấy người còn lại liền vây quanh bóc vỏ hạt dẻ. Chẳng mấy chốc, một chiếc gùi đã đầy ắp. Giang Vãn mang theo tổng cộng ba chiếc gùi, cô dự định sẽ hái nhiều một chút để lát nữa bảo Giang Nghi Hoa làm món hạt dẻ rang đường. Lúc ăn cơm sẽ chia cho bà con lối xóm mỗi người một nắm mang về cho trẻ con ăn.
Bên cạnh cây hạt dẻ còn có mấy cây quýt, chẳng biết là do ai trồng ở đây. Vượng Tử đang nhặt hạt dẻ thì chạy tới hái một quả quýt, thế nhưng thứ đón chờ cậu ta không phải là vị ngọt ngào mà lại là vị chua loét đắng nghét.
“Phụt! Phụt! Phụt! Giang Vãn, đây cũng là cây quýt nhà chị sao? Chua quá đi mất!”
Giang Vãn nhìn sang rồi bật cười ha ha: “Cây đó không phải của nhà tôi đâu, chẳng biết nó mọc lên từ lúc nào nữa, chắc là do chim tha hạt từ đâu tới đấy.”
Hạ Vũ đá nhẹ vào chân cậu ta một cái: “Lo làm việc đi, đừng có suốt ngày nghĩ đến mấy chuyện ăn uống tào lao nữa.”
Bầu không khí diễn ra vô cùng thoải mái và sống động. Trong tiếng cười nói rộn ràng, hai chiếc gùi đã được xếp đầy hạt dẻ.
Sau đó, cả nhóm đi tới khu vườn ăn trái để tìm hàng cây lê Đường Đại Khâu, hái chừng hơn hai mươi quả lê: “Mang về làm món lê chưng đường phèn, rồi bỏ vào tủ lạnh cho mát, ăn một bát vào thì tỉnh cả người.”
“Hôm nay là buổi thử nghiệm sản phẩm mới đấy à?” Lâm Dư nhìn quanh khu vườn ăn trái rộng lớn trên núi, vừa ra sức bấm máy ảnh ghi lại khoảnh khắc vừa không nhịn được mà lên tiếng hỏi.
“Không phải, hôm nay là buổi tiệc chiêu đãi dành cho những người bạn ghé chơi.” Giang Vãn mỉm cười đáp lời.
Giang Nghi Hoa cũng cắn một hạt dẻ tươi, tiếng hạt dẻ giòn tan vang lên rôm rả: “Mọi người đều là bạn của chị gái em, nên cũng là bạn của em luôn!”
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới
- Chương 48: Buổi thử nghiệm sản phẩm mới?