Giang Vãn nhìn trời sắc thấy vẫn còn sớm liền dẫn mấy người xuống núi. Bên sườn núi còn có một mảnh đất, diện tích không lớn, chỉ chừng một mẫu và đang được trồng lạc.
Cô không có ý định bán lạc trên cửa hàng trực tuyến. Với quy mô vỏn vẹn một mẫu này, cô chỉ định bán gom một lượng nhỏ trong nhóm khách hàng thân thiết, số còn lại thì nhổ lên làm lạc luộc hoặc rang qua để cả nhà ăn chơi cho vui.
Đứng giữa ruộng lạc, khắp nơi đều là mầm xanh mơn mởn, trông vừa giống lá cỏ lại vừa giống lá của cỏ bốn lá, tròn tròn trịa trịa. Vượng Tử nhìn mảnh đất phủ kín sắc xanh, không kìm được tò mò hỏi: “Vãn Vãn, ở đây trồng cây gì thế?”
Lâm Dư cúi đầu quan sát kỹ một lát. Anh đưa tay làm thành hình khẩu súng đặt dưới cằm, trầm ngâm một hồi rồi lên tiếng: “Đây là lạc đúng không?”
Hạ Vũ huých anh một cái: “Đừng có vẻ làm màu.”
Giang Vãn cảm thấy nhìn mấy người họ trêu đùa nhau rất thú vị. Cô không vội trả lời, đôi mắt cong lên đong đầy ý cười. Đợi đến khi cười đủ rồi cô mới cúi xuống nhổ một khóm lá xanh lên: “Đúng là lạc đấy, tối nay chúng ta làm món lạc luộc nhé?”
Khóm lá xanh vừa được nhổ lên đã để lộ ra chùm lạc còn bám đầy đất cát ở bên dưới. Cô chỉ cần lắc nhẹ vài cái là đất cát đã cơ bản sạch ráo, từng củ lạc tròn trịa, mập mạp treo lủng lẳng trên rễ, trông vô cùng thích mắt.
Ánh mắt Vượng Tử lập tức sáng lên: “Lạc luộc sao? Thế thì có được uống chút rượu không nhỉ?”
Lâm Dư vỗ bộp vào đầu cậu ta: “Tự lái xe đến đây đấy, cậu đòi uống rượu cái gì?”
“Hì hì, em có nói mình đâu, em đang nghĩ đến hai anh mà.” Vượng Tử gãi đầu, giọng điệu nhỏ nhẹ hẳn đi. Chính cậu ta cũng thấy mình vừa lỡ lời hỏi một câu hơi đường đột.
“Lúc đến là anh lái, lúc về chắc chắn cậu phải lái, Hạ Vũ thì chưa có bằng. Cho nên ngay cả khi được uống rượu đi chăng nữa, cậu cũng không có phần đâu.” Lâm Dư nghiêm giọng phân bua, hoàn toàn không có ý thương lượng.
Dứt lời, anh lập tức rảo bước đi theo Giang Vãn để hái lạc trên ruộng.
Giang Nghi Hoa đứng nhìn họ tranh luận một hồi lâu thì nghiêng đầu. Đôi mắt nhỏ ngơ ngác lộ rõ vẻ hoang mang, một lúc sau cậu mới chậm rãi thốt lên: “Nhà chúng em không có rượu đâu.”
Hạ Vũ tiếp lời: “Không sao, đầu làng có một tiệm tạp hóa, ở đó chắc là có bán rượu, lát nữa chúng ta qua mua.”
Giang Vãn liếc nhìn bọn họ, nét mặt hiện lên vẻ khó nói: “Bà Vương ở đầu làng cũng không bán rượu đâu.”
Nếu là trước kia thì chắc chắn tiệm có bán, nhưng sau này cửa hàng của cụ Vương đã trở thành siêu thị dự phòng cho trạm phúc lợi nhân viên nhà Giang Vãn, thế nên hàng hóa nhập về đều phải thay đổi theo quy định mới. Giang Vãn không cho phép nhân viên uống rượu trong giờ làm việc, cũng cấm hút thuốc ở khu vườn cây ăn quả sau núi, chính vì thế cụ Vương đã không nhập cả rượu lẫn thuốc lá nữa.
Đợi đến khi hái đầy một gùi lạc, Giang Vãn mới dừng tay và dẫn mọi người phấn khởi đi về nhà. Mặt trời đã lặng lẽ khuất sau rặng núi phía tây, những tia nắng chiều nhuộm hồng cả mây trời.
Trên cao là vầng mây ngũ sắc rực rỡ, xung quanh là những hàng cây cao vυ"t, dưới chân là nền đất vàng, bên tai văng vẳng tiếng ếch nhái râm ran. Mỗi một tấc đất lướt qua tầm mắt, mỗi một động tĩnh khẽ khàng lọt vào tai, hay từng làn gió mát rượi mơn man trên da thịt đều khiến lòng người dấy lên cảm giác bình yên và thư thái đến lạ kỳ.
“Tự dưng tôi thấy buồn rồi, tối nay là phải rời khỏi ngôi làng nhỏ này.”
Giọng Hạ Vũ thoáng trầm xuống, đột ngột thốt lên một câu.
Vượng Tử cũng đá đá mấy viên sỏi nhỏ bên lề đường, lẳng lặng không nói gì.
Bầu không khí thoải mái, dễ chịu vừa rồi bỗng chốc tan biến không một dấu vết. Ngay cả các dòng bình luận trên kênh phát trực tiếp cũng nhảy chậm đi rất nhiều.
[Sao một buổi phát sóng bình dị như thế này lại làm mình thấy hạnh phúc đến vậy nhỉ?]
[Bởi vì hạnh phúc vốn dĩ luôn bắt nguồn từ những điều bình dị nhất mà.]
[Tiếc quá đi mất, tôi thực sự lỡ yêu nơi này mất rồi.]
[Mẹ ơi, con vừa đem lòng yêu một ngôi làng nhỏ qua màn hình điện thoại này, hu hu, cảnh sắc ở đây đẹp thật sự.]
[Nếu quê hương tôi cũng có một nhóm người đôn hậu, đáng mến như thế này, lại có cả non xanh nước biếc hữu tình thì tôi cũng chọn bỏ phố về quê ngay.]
[Hèn gì Giang Vãn lại chọn về quê làm ruộng, cuộc sống đồng áng này trông hạnh phúc biết bao.]
“Chính vì thế nên tối nay chúng ta càng phải chơi hết mình chứ, đừng để sự vui vẻ lúc này bị ảnh hưởng bởi cuộc chia ly sắp tới. Hơn nữa, nếu sau này các cậu muốn đến đây chơi thì tôi luôn sẵn sàng chào đón mà, đến lúc đó Hoa Hoa còn có thể dẫn các cậu ra rạch nhỏ mò cá nữa đấy.” Giang Vãn dịu dàng an ủi họ. Giọng điệu cô mềm mỏng, nụ cười rạng rỡ, dường như mọi chuyện qua lời cô nói đều trở nên nhẹ nhàng, chẳng có gì là to tát cả.
Chỉ cần trời không sập xuống thì kiểu gì cũng sẽ có cách giải quyết.
Giang Nghi Hoa cũng nghiêm túc gật đầu. Cậu nói rất to, giọng điệu cực kỳ chính trực: “Hoa Hoa có thể dẫn các anh đi mò cá, có cả ốc mυ"ŧ với cua nữa đấy.”
“Được! Vậy ngày mai tụi mình lại đến nữa nhé!” Lâm Dư lập tức đồng ý ngay, chỉ sợ Giang Vãn và Giang Nghi Hoa sẽ đổi ý.
Hạ Vũ và Vượng Tử cũng gật đầu vẻ đồng tình: “Bọn này có thể đóng tiền ăn mà.”
“Ngày mai sao? Cũng được thôi, nhưng ngày mai tôi phải lên huyện có chút việc, lúc đó các cậu cứ đi chơi với Hoa Hoa nhé. Tiền cơm nước thì không cần đâu, chúng ta bây giờ cũng được coi là bạn bè rồi đúng không?”
Giang Vãn tinh nghịch nháy mắt, nhẹ nhàng nói. Lâm Dư vốn là khách quen của cô, hơn nữa lần này anh còn giúp đỡ cô một việc lớn như vậy.
Vả lại, cô cũng cảm thấy quanh Hoa Hoa không có bạn bè cùng lứa tuổi để chơi cùng, Bành Đại Phi cũng là do cô tạm thời kéo qua phụ việc mà thôi.
Cậu chàng đó vừa mới lấy được bằng lái xe, Giang Vãn đang tính mua một chiếc xe bán tải để sau này Bành Đại Phi có thể chở rau củ đi bán. Như thế cô cũng sẽ đỡ vất vả hơn phần nào.
Sắp tới Giang Ninh cũng vào năm học mới, mỗi sáng đều phải có người đưa cô bé đến trường. Cô thực sự không thể tự mình phân thân ra để làm hết mọi việc được, nào là xử lý đơn hàng của cửa hàng, trả lời tin nhắn trong nhóm khách hàng, rồi còn phải tưới linh khí lên ruộng, tìm người hái quả, việc gì cũng đến tay.
Còn Dư Ninh thì lại vừa gây ra một số rắc rối trên mạng. Tuy cô đã giao toàn quyền cho luật sư xử lý nhưng chuyện đó cũng làm tổn hao không ít tâm sức.
“Đúng rồi Vãn Vãn, ngày mai đi huyện làm gì thế?” Hạ Vũ vừa đi vừa cõng gùi hạt dẻ, chân đi ủng cao su, trông không khác gì một người nông dân chất phác. Cậu chợt ngẩng đầu lên tò mò hỏi một câu.
“Tôi định mua một chiếc xe bán tải, chiếc xe ba bánh ở nhà cũ kỹ quá rồi, phải đổi sang thiết bị mới thôi.” Giang Vãn rảo bước nhanh hơn. Về nhà còn phải xử lý đống hạt dẻ và lạc này nữa, cô đoán chừng bà cụ ở nhà đã làm thịt sẵn mấy con gà rồi, chỉ đợi hạt dẻ bỏ vào nồi nữa thôi.
Hạ Vũ đuổi theo phía sau gọi lớn: “Vậy Vãn Vãn ơi, đến lúc đó tôi tặng một cái móc treo xe nhé!”
Vượng Tử khoác vai Hạ Vũ, trêu chọc cậu ta: “Tặng móc treo xe cơ à? Chà chà chà.”
…
Về đến nhà, Đàm Tú Sơn là người đầu tiên nhìn thấy nhóm Giang Vãn trở về. Bà lập tức tiến lên đỡ lấy gùi đồ cho mấy người, vừa nhìn thấy bên trong đầy ắp hạt dẻ và lạc, bà liền kinh ngạc thốt lên: “Vãn Vãn, cháu lấy nhiều hạt dẻ với lạc thế này về làm gì vậy?”
Giang Vãn nương theo đà để hạ gùi xuống đất: “Sắp đến ngày khai trường rồi, cháu định làm nhiều một chút để mọi người mang về cho bọn trẻ ở nhà ăn thử.”
Thực ra tính toán ra thì mỗi người cũng chỉ được một nắm thôi, chủ yếu là ăn cho vui cửa vui nhà.
“Cái con bé này, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho tụi già này thôi, biết tìm đâu ra một người chủ tốt như cháu bây giờ chứ.” Bà Tú Sơn cười hớn hở rồi bê gùi vào trong bếp. Bà lấy ra một chiếc xô lớn, xả đầy nước rồi đổ toàn bộ hạt dẻ vào trong, chà xát qua vài lần, sau đó rút một con dao nhỏ ra bắt đầu bóc vỏ hạt dẻ.
Tần A Nguyệt ở trong bếp thấy bà bạn già mới chỉ khía vỏ bèn vội vã ngăn lại: “Tú Sơn ơi, bà bóc trước một ít hạt dẻ ra đây đi, tôi chuẩn bị hầm gà rồi này.”
Chu Từ Phân cầm một chiếc chậu chạy tới, lập tức ngồi xuống bên cạnh: “Để cháu bóc cho. Thím A Nguyệt, thím cứ khía vỏ làm món hạt dẻ rang đường đi, phần nấu gà hầm hạt dẻ cứ để cháu chuẩn bị.”
Giang Nghi Hoa đem toàn bộ số lê hái được ra ngoài, sau đó cậu vào phòng lấy chiếc iPad ra, định bụng sẽ bật hướng dẫn lên để học cách làm món lê chưng đường phèn.
Lúc đi ngang qua Giang Ninh, cậu thấy cô bé đang ngồi chăm chú xem hoạt hình Heo Peppa trước màn hình ti vi. Chắc là cô nhóc đã làm xong bài tập về nhà nên mới được dì cả mở ti vi cho xem.
Giang Nghi Hoa liền bế bổng Giang Ninh lên: “Em gái, đi thôi, ra làm lê chưng đường phèn với anh nào.”
Giang Ninh hơi nguẩy nguẩy người, gỡ tay Giang Nghi Hoa ra: “Anh ơi, em muốn uống canh mộc nhĩ trắng cơ.”
“Mai anh nấu canh mộc nhĩ trắng cho nhé, hôm nay chúng mình uống lê chưng đường phèn có được không?”
“Dạ được ạ, em nghe lời anh.”
Hai bím tóc đuôi ngựa của cô bé Giang Ninh cứ lắc lư theo từng nhịp bước, cô nhóc chạy còn nhanh hơn cả Giang Nghi Hoa nữa. Lúc đi ra đến giữa sân, cô bé lịch sự cúi người chào mọi người: “Em chào các anh ạ, em tên là Giang Ninh.”
Lâm Dư lập tức bị vẻ đáng yêu của cô bé hớp hồn. Anh đưa tay nhéo nhẹ vào má Giang Ninh: “Ninh Ninh chào em nhé, trước đây tụi mình từng gặp nhau rồi đấy.”
Giang Ninh nghiêng nghiêng đầu, rõ ràng là cô bé đã quên sạch bách rồi, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến sự lém lỉnh của cô nhóc: “Thế thì chúng ta có duyên quá anh nhỉ. Tạm biệt các anh nhé, em phải đi làm lê chưng đường phèn đây ạ.”
Dứt lời, cô bé nắm lấy tay Giang Nghi Hoa, hai anh em ríu rít dắt nhau vào bếp.
Giang Vãn đổ lạc ra một chiếc xô lớn, xả đầy nước để rửa sạch bùn đất bám trên vỏ.
Lâm Dư cũng nhanh nhảu ngồi xuống học theo dáng bộ của cô để phụ giúp. Còn Vượng Tử và Hạ Vũ thì cùng nhau ngồi bóc hạt dẻ ở phía bên kia.
Mấy người họ mỗi người một việc, bận rộn trong trật tự, khung cảnh hiện ra vô cùng hòa hợp, ấm cúng.
“Vãn Vãn ơi, tụi chị đến rồi đây!” Hạ Liên Y hăm hở chạy vào sân, vừa nhìn thấy những gương mặt mới trong nhà, cô liền cất tiếng chào hỏi một câu, sau đó tự giác ngồi xuống bên cạnh chậu lạc để rửa phụ: “Vãn Vãn, tối nay chị qua ăn chực đấy nhé!”
Thẩm Xác đi ở phía sau, trên tay xách một chiếc xô lớn: “Chị Hạ ơi, chị chạy nhanh quá, bỏ lại mình em xách xô hộ chú Giang thôi đấy.”
Nói xong, anh đặt mạnh chiếc xô xuống đất phát ra một tiếng "bộp". Giang Vãn tò mò ghé mắt nhìn vào bên trong, òa, một xô đầy ắp cá giếc.
“Tất cả chỗ này đều là do chú Phúc Xuyên câu được ạ?” Giang Vãn hơi nghiêng đầu hoang mang, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Thẩm Xác và Hạ Liên Y.
Hạ Liên Y tự rót cho mình một cốc nước, uống ực một hơi hết sạch rồi mới lên tiếng: “Chú Giang ngày nào đi câu cũng vác giỏ không đi về, chỗ cá này có khi chú ấy đi câu ba tháng cũng chẳng được nhiều thế này đâu.”
Thẩm Xác khẽ giật giật gấu áo của Hạ Liên Y, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Chú Giang dặn rồi, cấm được nói cho Giang Vãn biết, cứ bảo là chú ấy tự câu được hết đấy.”
Lời vừa dứt thì giọng nói của Giang Phúc Xuyên đã oang oang vang lên từ ngoài cổng: “Cậu hay lắm Thẩm Xác ạ! Bản thân cậu chạy nhanh nhất, chẳng thèm đợi tôi đỗ xe xong gì cả.” Nói đoạn, ông nhìn sang Giang Vãn, gương mặt nở một nụ cười rạng rỡ: “Cháu gái Vãn Vãn, thấy chỗ cá kia chưa? Toàn bộ là thành quả câu cá ngày hôm nay của chú đấy.”
Mấy người trong sân nhìn nhau cười trừ không nói gì. Giang Vãn cũng mỉm cười gật đầu, giơ ngón tay cái lên tán thưởng ông: “Chú Phúc Xuyên, chú giỏi thật đấy.”
Giang Phúc Xuyên đưa tay vuốt vuốt cằm. Chòm râu ông mới nuôi dài chưa được bao lâu đã bị vợ vung một kéo cắt phăng đi mất, giờ cứ chạm vào chiếc cằm nhẵn nhụi ông vẫn thấy có chút không quen: “Hì hì, chuyện nhỏ ấy mà, chuyện nhỏ thôi. Dù sao chú cũng là người đi câu lâu năm rồi, bấy nhiêu cá này sao làm khó được chú chứ.”
Sau khi khoe khoang xong xuôi, Giang Phúc Xuyên mới quay sang bàn chuyện chính: “Lát nữa chú Ninh và thím Đới cũng qua đây đấy. Nhà chúng chú đông người thế này, không thể qua ăn không đồ nhà cháu được, chỗ cá này coi như là phần lương thực tụi chú đóng góp nhé.”
Giang Vãn lau sạch tay vào khăn. Cô đưa tay vịn lấy cánh tay Giang Phúc Xuyên rồi đỡ ông ngồi xuống ghế: “Chú ơi, chú lại khách sáo rồi. Chú đã giúp đỡ cháu biết bao nhiêu việc, qua nhà cháu ăn một bữa cơm thì có sao đâu chứ, chú là chú của cháu mà. Còn cả Liên Y với anh Thẩm nữa, mọi người đều là bạn bè của cháu cả. Thím Đới trước đây cũng giúp cháu rất nhiều, còn chú Ninh nữa, ngày trước chú ấy còn hay cho cháu kẹo ăn đấy thôi.”
“Chỗ cá giếc này cháu xin nhận, tối nay chúng ta sẽ làm món canh cá giếc.” Nói xong, cô bỗng đổi giọng tinh nghịch: “Có điều chú ơi, bây giờ cháu không còn đủ nhân lực để làm sạch chỗ cá giếc này nữa rồi, chú với anh Thẩm giúp cháu một tay nhé.”
Dứt lời, cô liền kéo cả hai người ra một góc để làm cá. Hạ Liên Y đứng tựa lưng vào mép cửa, tay cầm một quả mận giòn cắn một miếng, nụ cười trên môi rạng rỡ vô cùng: “A di đà phật, tôi chỉ biết ăn thôi chứ không biết sát sinh đâu nhé.”
Thẩm Xác liếc nhìn cô một cái rồi bồi thêm một câu: “Không có kẻ tham ăn thì làm gì có sát sinh.”