Chờ hai đứa nhỏ tắm rửa xong xuôi, Giang Vãn bảo chúng lấy ga giường cùng vỏ chăn trong máy giặt ra đem phơi. Gió đêm mát mẻ thổi qua, ngày mai chắc chắn mọi thứ lại khô ráo sạch sẽ.
Cuối cùng, cô dìu bà cụ sang gian nhà ngang đi ngủ, còn bản thân thì ở chung một phòng với Giang Ninh.
Cô bé có vẻ rất vui, cứ níu lấy ngón tay Giang Vãn không chịu buông. Tuy khuôn mặt nhỏ không nói lời thích, nhưng hành động, ánh mắt lẫn biểu cảm đều chẳng thể giấu được ai.
Giang Nghi Hoa đứng ngoài cửa, tỏ vẻ lưu luyến Giang Vãn, cậu ghé sát vào cánh cửa: “Chị ơi, sáng mai em nấu mì cho chị ăn nhé. Nếu chị không muốn ăn mì thì em nấu cháo loãng, nhà mình vẫn còn dưa muối, em xào thêm đĩa trứng cà chua nữa, có được không?”
Chàng trai chỉ sợ vừa đóng cửa lại, sáng sớm mai ra lại chẳng thấy bóng dáng chị đâu nữa, trước kia chị gái toàn làm như vậy.
Giang Vãn mỉm cười, ôm lấy Giang Ninh, giọng điệu dịu dàng: “Được, vậy sáng mai chị muốn ăn mì trứng cà chua. Thôi nào, mau về ngủ đi thôi.”
Giang Nghi Hoa cứ đi một bước lại quay đầu nhìn ba bận mới chịu trở về phòng mình. Phòng của cậu nằm ở phía bên kia tầng hai, chỉ cách phòng của hai chị em đúng một gian đại sảnh. Cửa đối cửa, đi vài bước là tới nơi, thế mà cậu lại bày ra cái dáng vẻ lưu luyến đến vậy.
Đặt Giang Ninh lên giường, cô bé cứ lăn lộn qua lại, vừa có vẻ vui sướиɠ lại vừa như lo âu, chốc chốc lại mở mắt ra xem Giang Vãn còn ở đó không. Giang Vãn bật cười, véo nhẹ vào má cô nhóc: “Được rồi, mau ngủ đi thôi. Ngày mai chúng ta lên huyện bán rau, bán xong chị mua đồ ăn ngon cho em, chịu không?”
Cô bé ngượng ngùng kéo chăn trùm kín đầu, chẳng nói lời nào, nhưng nhìn đường nét chuyển động của tấm chăn là biết cô nhóc đang gật đầu, trông đáng yêu vô cùng.
Tắt đèn xong, Giang Vãn nằm trên giường ngẫm nghĩ về tình cảnh hiện tại. Trong nhà tuy vẫn có nơi che mưa che nắng, đồ điện gia dụng cơ bản cũng đủ cả, ngặt nỗi lại quá thiếu thốn tiền bạc. Ngoài mấy vạn tệ cô đang giữ trong tay, e rằng số còn lại chẳng thể đào đâu ra nổi một đồng nào nữa.
Càng nghĩ cô lại càng không sao chợp mắt nổi, dứt khoát ngồi bật dậy, bắt đầu hấp thu linh khí.
Cô niệm một câu khẩu quyết, nín thở ngưng thần, lặng lẽ cảm nhận sự luân chuyển của vạn vật.
Ngoài cửa sổ, tiếng ve râm ran từng đợt không dứt, lũ côn trùng nhỏ xíu vỗ cánh vo ve, bầy ếch bên bờ suối bắt đầu đi săn mồi, nơi đầu thôn, con chó vàng lớn thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng ngáy khò khè.
Khi con người chìm vào giấc ngủ, các sinh vật khác mới dần tỉnh giấc để tận hưởng thế giới của riêng mình. Rau củ trong vườn cũng từ từ vươn mình, dốc hết sức lực để phát triển.
Linh khí giữa chốn rừng xanh núi thẳm nương theo làn gió nhẹ tụ về bên người Giang Vãn, quấn quýt quanh cô, cuối cùng tất thảy đều tràn vào trong cơ thể cô.
Từng sợi linh khí len lỏi qua từng khe xương khớp, chầm chậm tẩm bổ cho tấm thân suy nhược này. Chúng tựa như làn nước ấm áp gột rửa khắp kinh mạch, xương thịt rồi thấm sâu vào tận linh hồn.
Linh khí nhảy nhót, chạy dọc trong người cô, cho đến cuối cùng mới vững vàng hội tụ tại đan điền. Cô có thể cảm nhận rõ ràng lỗ chân lông cùng làn da đang biến chuyển từng chút một, cơ thể cũng trở nên nhẹ nhõm, khí huyết lưu thông không chút trở ngại, khắp người tràn đầy sức lực, có thể coi là một lần tẩy kinh phạt tủy.
Trắng đêm không ngủ, tới khi Giang Vãn mở mắt ra thì đồng hồ đã điểm năm giờ sáng. Dẫu vậy cô chẳng hề cảm thấy mệt mỏi chút nào, bèn nhẹ nhàng xuống giường mặc quần áo, đắp lại chăn cho Giang Ninh rồi chuẩn bị ra vườn hái rau.
Ra tới ruộng rau, nhìn ngắm mảnh vườn ngập tràn nông sản, Giang Vãn bật cười thích thú. Đêm qua cô mới dùng linh lực, chỉ sau một đêm mà đám rau củ quả đã phát triển căng mọng, to lớn giống hệt đồ trồng trong nhà kính. Người ngoài không biết nhìn vào chắc chắn sẽ tưởng vườn này phun thuốc kí©h thí©ɧ. Trong vườn thoang thoảng mùi thanh hương đặc trưng của rau cỏ, ngửi vào vô cùng dễ chịu.
Cô thuận tay hái một quả dưa chuột, dùng tay lau sơ qua rồi đưa lên miệng cắn một miếng. Vị thanh mát cùng hương thơm dịu nhẹ ngập tràn khoang miệng, chất lượng quả thực chẳng thua kém là bao so với loại dưa cô từng trồng ở Giới tu chân.
Trên những dây cà chua xanh mướt treo lủng lẳng từng quả mọng nước, đỏ rực trông vô cùng bắt mắt.
Những giàn mướp cũng nương theo cọc tre mà leo vυ"t lên cao, trên giàn treo lủng lẳng toàn quả là quả, dày đặc trong tầm mắt.
Giang Vãn vào phòng tìm một chiếc sọt đựng hoa quả rồi bắt đầu thu hoạch, nhà cô vốn chẳng thiếu mấy thứ này.
Mảnh vườn rộng khoảng chừng một mẫu, mỗi loại rau củ đều được trồng ngay hàng thẳng lối trên từng luống đất, trông rất gọn gàng và ngăn nắp.
Sau cùng, Giang Vãn vừa kéo sọt vừa hái rau, gom được một sọt cà chua lớn, còn cà tím, mướp với dưa chuột thì mỗi thứ một sọt đầy.
Tổng cộng có bốn sọt rau củ, nặng chừng hai trăm cân.
Cô rất có lòng tin vào nông sản của mình, hay nói đúng hơn là tin tưởng vào linh khí. Sau khi khuân tất cả đồ đạc lên chiếc xe ba bánh, cô đi rửa sạch tay rồi định vào phòng lấy chiếc cân. Tối qua vì đã tính trước hôm nay sẽ đi bán rau nên cô sạc điện sẵn cho nó từ sớm, hiện tại mọi thứ đều vừa vặn chuẩn bị xong.
Trong lúc cô còn đang lẩm bẩm tính toán xem bản thân cần phải mang theo những gì nữa, từ trong phòng đột nhiên vang lên một chuỗi tiếng khóc oà:
“Chị ơi! Chị ơi đâu mất rồi!”
Đó chính là tiếng của cô bé Giang Ninh.
Ngay sau đó, một tiếng khóc lớn hơn nữa lại truyền tới từ phía sau:
“Oa oa oa, chị đâu rồi, oa oa oa, bà nội ơi mau dậy đi, chị biến mất rồi!”
Đó chính là tiếng gào khóc của cậu nhóc Giang Nghi Hoa.
Tiếng khóc lớn tới mức sóng âm va đập vào lũy tre trước mặt rồi dội ngược trở lại, vang vọng mãi trong khoảng sân nhà.
Giang Vãn suýt chút nữa bước hụt chân, cô đứng bên cạnh vườn rau, vội giơ tay lên vẫy vẫy: “Chị… ở đây cơ mà!”
Nghe thấy tiếng cô, đứa lớn liền bồng ngay đứa nhỏ lao phăng phăng về phía vườn rau. Khi chạy đến trước mặt, Giang Nghi Hoa tận mắt nhìn thấy Giang Vãn vẫn đứng đó mới kìm lại được nước mắt, thế nhưng giọng nói vẫn cứ nghẹn ngào, nấc lên từng hồi: “Chị ơi, em cứ tưởng chị đi mất rồi.”
Giang Ninh cũng giãy giụa đòi xuống đất, cô bé ôm chặt lấy chân Giang Vãn, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn cô đầy van nài: “Chị ơi, em dạy chị nhóm lửa mà, chị đừng đi có được không?”
Giang Vãn bật cười, bấu nhẹ vào chiếc mũi nhỏ của cô bé: “Được rồi, chị không đi đâu cả. Chị chỉ muốn hái ít rau đem bán, lát nữa sẽ mua kẹo cho hai đứa ăn nhé.”
Giang Ninh mếu máo, gương mặt rơm rớm nước mắt: “Chị ơi, em không ăn kẹo đâu, chị đừng bỏ đi.”
Giang Nghi Hoa cũng lắc đầu quầy quậy, níu lấy vạt áo của Giang Vãn: “Chị ơi, em cũng không ăn kẹo đâu. Bọn em có thể chăm chỉ làm việc để nuôi chị mà, chị đừng đi có được không?”
Trong ký ức của Giang Nghi Hoa và Giang Ninh, việc bảo đi mua kẹo vốn chẳng mang ý nghĩa tốt đẹp gì. Trước đây chị gái từng nói đi mua kẹo rồi đi biền biệt suốt mấy tháng trời, đến lượt bố mẹ ra ngoài cũng bảo đi mua kẹo, để rồi từ đó một đi không trở lại.
Được ăn kẹo đồng nghĩa với việc phải chia ly, bọn nhỏ không thích ăn kẹo, lại càng chẳng muốn rời xa nhau.
Giang Vãn bế Giang Ninh lên, dịu dàng hỏi nhỏ: “Sao lại không thích ăn kẹo chứ? Chị đã bảo rồi, chị không đi đâu cả, hay là lát nữa Ninh Ninh đi bán rau cùng chị nhé, chịu không?”
Sẵn tiện cô cũng muốn mua cho con bé vài bộ quần áo mới. Đồ Giang Ninh đang mặc toàn là quần áo cũ ngày nhỏ của cô, chẳng những lỗi mốt mà trông còn rách rưới, cũ nát vô cùng.
Giang Ninh gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh, đoạn dụi mặt vào l*иg ngực Giang Vãn: “Bố mẹ cũng bảo đi mua kẹo, thế mà lâu lắm rồi họ vẫn chưa về, em không thích ăn kẹo.”
Trái tim Giang Vãn trong nháy mắt mềm nhũn như nước, cô dỗ dành: “Bố mẹ chưa về là vì họ có chuyện rất quan trọng phải giải quyết thôi. Họ bảo mang kẹo về cho hai đứa là vì khi hoàn thành xong việc lớn, họ thấy rất vui và cũng muốn mua kẹo để các em được vui lây đó.”
Giang Ninh lắc đầu: “Em có được ăn kẹo hay không cũng chẳng sao, nhưng có thật là bố mẹ đi làm một việc rất vui không chị?”
Nói xong, cô bé lại rụt rè bồi thêm một câu: “Bố mẹ thấy vui là tốt rồi ạ, họ vui thì em cũng vui.”
Giang Nghi Hoa tuy trí lực chỉ dừng lại ở đứa trẻ lên bảy, nhưng cậu biết rõ bố mẹ sẽ vĩnh viễn không trở về nữa. Cậu cúi đầu, chân đá đá vào vài viên sỏi vô hình dưới đất, ngoảnh mặt đi chỗ khác mà im lặng.
Giang Vãn đặt Giang Ninh xuống đất rồi cất tiếng gọi Giang Nghi Hoa: “Hoa Hoa, chị đói rồi, hôm qua em bảo muốn nấu mì trứng cà chua cho chị ăn là thật hay đùa đấy?”
Giang Nghi Hoa ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe, cậu gật đầu mạnh một cái rồi dõng dạc đáp lời: “Tất nhiên là thật rồi ạ! Em đã hứa với chị thì sẽ không bao giờ gạt người đâu!”