Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Về Thế Giới Hiện Đại Sau Ba Trăm Năm Cày Cuốc Trồng Rau Ở Tu Chân Giới

Chương 7: Rau xanh giá ba mươi tệ một cân

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giang Nghi Hoa đang định hái hai quả cà chua mang đi nấu món mì trứng cà chua, chợt nhận ra cà chua ngoài ruộng hình như đã lớn phổng phao hơn hẳn, màu sắc cũng đỏ au thêm vài phần. Cậu chàng hơi kinh ngạc vươn tay ra chỉ trỏ: “Chị... chị ơi, cà chua lớn rồi, lớn thật rồi này.”

“Trông ngon quá đi mất.”

Giang Vãn mỉm cười, tiện tay hái mấy quả cà chua: “Trông ngon mắt thì nếm thử xem có đúng là ngon thật không nhé.”

Dứt lời, cô bẻ đôi một quả, chia cho Giang Nghi Hoa một nửa, nửa còn lại đưa cho Giang Ninh.

Ngay khoảnh khắc quả cà chua tách làm đôi, một mùi hương chua chua ngọt ngọt lẩn khuất trong không trung, ngửi thôi đã khiến người ta ứa nước miếng. Hai đứa nhỏ ôm khư khư nửa quả cà chua nhai ngấu nghiến, miệng nhóp nhép ăn không ngừng, luôn miệng suýt xoa khen ngon.

Ăn hết phần của mình, hai đứa nhóc còn định đưa tay lên liếʍ nháp chút nước ép dính trên ngón tay. Giang Vãn chướng mắt quá, vội vàng rút khăn giấy lau sạch sẽ tay cho chúng.

“Không được liếʍ ngón tay, như thế là thói quen xấu, hai đứa nhớ chưa?”

Hai đứa nhóc, một cao một thấp đứng cạnh vườn rau, điệu bộ hệt như những đứa trẻ vừa làm sai chuyện gì. Cuối cùng Giang Vãn vẫn không đành lòng, lại bẻ thêm một quả đưa cho chúng: “Thôi được rồi, mỗi đứa ăn thêm nửa quả nữa nhé. Cà chua có tính hàn, bụng đang đói không nên ăn quá nhiều, đợi chốc nữa ăn sáng xong hẵng ăn tiếp.”

Cầm phần cà chua trên tay, hai đứa nhỏ lập tức chuồn êm. Giang Nghi Hoa vừa chạy vừa gọi lớn: “Chị ơi, em đi nấu cơm đây.”

Giang Ninh với cái chân ngắn cũn cỡn cũng lạch bạch chạy theo: “Chị ơi, em đi nhóm lửa đây.”

Nhìn hai đứa kẻ trước người sau chạy thoăn thoắt, Giang Vãn có phần lo lắng: “Chạy chậm thôi, không việc gì phải vội đâu.”

Trở về gian nhà chính, Giang Vãn ngẫm nghĩ một lát. Cô nhớ dạo trước mình có một chiếc máy in câu hỏi bị làm sai, chẳng biết giờ vứt lăn lóc ở xó nào, bèn định bụng đi tìm. Vừa quay sang đã thấy bà nội thức dậy từ lúc nào, đang ngồi trên chiếc ghế trúc giữa nhà, cô vội vàng bước tới: “Bà nội, bà dậy rồi ạ?”

Hôm nay bà cụ cảm thấy trong người đã nhẹ nhõm hơn hẳn. Bà lôi một chiếc thùng giấy từ góc nhà ra: “Đống này đều là đồ của cháu đấy. Trước kia Ninh Ninh ngủ cùng bố mẹ, đồ đạc của cháu để trong phòng không ai động tới. Về sau bố mẹ cháu xảy ra chuyện, Ninh Ninh chuyển sang phòng cháu ngủ, bà sợ con bé làm bừa bộn đồ của cháu nên cố ý dọn cất hết vào đây.”

Mở thùng giấy ra, món đồ nằm ngay trên cùng chính là chiếc máy in câu hỏi lỗi kia, quả thực là có được chẳng tốn chút công phu nào.

Cô hớn hở ôm chặt chiếc thùng giấy, đoạn mỉm cười nhìn bà cụ: “Cháu cảm ơn bà nội. Cơ thể bà đang không khỏe, lần sau mấy thứ này bà cứ để đấy đừng khuân vác nữa. Bà chỉ cần bảo ở đâu, cháu tự đi lấy là được ạ.”

Nhắc tới chuyện này, bà cụ lại trở nên hăng hái: “Ây da, bà thấy bây giờ khỏe hơn nhiều rồi, người ngợm cũng chẳng còn đau nhức mấy nữa. Chắc chắn là nhờ cháu gái bà trở về nên mới mang lại phúc lộc cho cái nhà này đấy.”

Giang Vãn dở khóc dở cười. Đương nhiên cô thừa biết mọi chuyện đều là công lao của linh khí, nhưng vẫn cố tình nghiêm mặt: “Dù không đau thì bà cũng phải chú ý nghỉ ngơi nhiều vào. Nói đi nói lại, bệnh của bà cũng từ lao lực mà ra cả thôi.”

Căn bệnh này vốn dĩ tích tụ từ năm này qua tháng nọ, chỉ có thể chậm rãi tẩm bổ cải thiện dần, chứ chẳng thể nói một sớm một chiều là chữa khỏi tận gốc được.

Bà cụ mím môi. Bề ngoài trông có vẻ như đang bị trách cứ, nhưng tận sâu trong lòng lại ngọt ngào biết bao, bởi đây thảy đều là sự quan tâm mà cháu gái dành cho bà.

Bên bàn ăn, Giang Nghi Hoa bưng bát sứ to đùng sì sụp húp mì. Lớp trứng xào cà chua được rưới lên trên bề mặt làm thức ăn kèm trông hấp dẫn vô cùng.

Giang Ninh cũng ngoan ngoãn bưng bát ăn lấy ăn để, khuôn mặt nhỏ gần như vùi hẳn vào trong lòng bát.

Bà cụ vừa ăn mì vừa tấm tắc khen Giang Nghi Hoa: “Bát mì cháu nấu hôm nay ngon lắm. Đặc biệt là món trứng xào cà chua này này, thoang thoảng mùi thơm của cà chua, lại chẳng hề bị chua gắt, ngon thật đấy.”

Được khen ngợi, Giang Nghi Hoa bẽn lẽn cúi gằm mặt xuống, cậu ôm khư khư bát cơm, chẳng dám ngẩng đầu lên.

Cậu cũng chẳng biết tại sao thức ăn hôm nay lại đặc biệt thơm ngon tới vậy. Chàng trai chỉ đơn giản quy kết nguyên do là bởi chị gái đã về, tâm trạng cậu vui vẻ nên nấu nướng cũng ngon hơn thường ngày.

Giang Vãn nếm thử một miếng, trong lòng không khỏi cảm thán. Quả nhiên là rau củ được linh lực tẩm bổ có khác, mùi vị đúng là không tầm thường. Nhưng xét cho cùng, tài nghệ nấu nướng của Giang Nghi Hoa cũng rất đáng nể.

Cảm thấy thời gian đã sắp trễ, Giang Vãn lấy chiếc máy in ra, in ngay mã QR nhận tiền và mã QR nhóm chat vừa tạo rồi dán cẩn thận lên mạn sườn chiếc xe ba bánh. Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, cô báo với bà cụ một tiếng: “Bà nội, chị em cháu ra ngoài bán rau đây ạ. Sẵn tiện cháu ghé mua ít đồ dùng sinh hoạt mang về luôn.”

Bà cụ đứng tựa cửa nhà chính, nhìn dáng vẻ tất bật của Giang Vãn ngoài sân mà lên tiếng động viên: “Được rồi, cháu ngoan của bà giỏi lắm, nhất định cháu sẽ bán sạch chỗ rau này cho mà xem.”

Giang Ninh đứng cạnh đó cũng nhảy cẫng lên vỗ tay reo hò: “Em được đi bán cà chua với chị rồi.”

Nếu có ai thắc mắc tại sao Giang Nghi Hoa lại chẳng có phản ứng gì, thì nguyên nhân là do chiếc xe ba bánh chỉ chở được hai người. Hơn nữa, cậu và Giang Ninh đã giao kèo thương lượng ổn thỏa với nhau rồi, mỗi người sẽ đi một ngày.

Cứ luân phiên như vậy thì ai cũng có cơ hội lên huyện thành chơi.

Trước lúc rời đi, Giang Vãn đặc biệt căn dặn Giang Nghi Hoa phải chú ý chăm sóc sức khỏe cho bà nội. Nếu trưa nay hai chị em về muộn, những người ở nhà cứ việc ăn cơm đúng giờ, không cần chờ đợi.

Giang Nghi Hoa gật đầu cái rụp, dõng dạc đáp lời: “Vâng ạ! Chuyện chị giao phó em nhất định sẽ hoàn thành xuất sắc.”

Đôi mắt cậu sáng lấp lánh, trông hệt như một chú cún con đang chờ chủ nhân vuốt ve khen ngợi.

Giang Vãn bế Giang Ninh lên xe ba bánh, đích đến của chuyến đi lần này là khu chợ nằm ở phía Đông huyện thành.

Thành phố Vân Châu cái gì cũng tốt, chỉ ngặt nỗi đồi núi quá nhiều. Hai chị em hứng chịu những đợt gió ngàn thổi tới, cứ men theo con đường trải nhựa mà đi thẳng về hướng Bắc. Chiếc xe ba bánh uốn lượn qua những đoạn đường đèo dốc quanh co gập ghềnh, ròng rã suốt gần một tiếng đồng hồ mới tới được huyện thành. Hiện tại đã gần chín rưỡi sáng, đa số những người đi chợ đều đã mua sắm xong xuôi đồ đạc và chuẩn bị ra về.

Giang Vãn đỗ xe ngay trước cổng chợ, cả dãy phố này toàn là những sạp hàng di động. Ngồi ngay bên cạnh cô cũng là một thím bán rau. Nhìn thấy Giang Vãn vừa tới, người phụ nữ nọ lộ vẻ ngạc nhiên: “Cô em ơi, cô bán gì thế? Sao giờ này mới dọn hàng ra? Người ta đi chợ xong xuôi chuẩn bị về nhà cả rồi kìa.”

Giang Vãn đáp lời có phần qua loa: “Cháu bán ít nông sản thôi ạ. Nhà cháu ở xa, lái xe mãi mới tới được đây thím ạ.”

Người phụ nữ bĩu môi, cũng chẳng buồn hó hé thêm lời nào.

Giang Vãn lần lượt khuân từng sọt rau trên xe ba bánh xuống. Có linh khí hộ thể nên cô chẳng hề mảy may cảm thấy mệt mỏi. Chỉ trong chớp mắt, cả bốn sọt rau lớn đã yên vị dưới đất. Một người phụ nữ búi tóc đi ngang qua tình cờ nhìn thấy cảnh ấy liền trêu chọc: “Cô em, sức vóc khá đấy.”

Giang Vãn mỉm cười không nói gì. Cô nhẹ nhàng vén tấm vải đen phủ trên sọt lên, để lộ những mớ rau củ tươi rói mơn mởn. Ngay khoảnh khắc tấm vải bị kéo ra, hương thơm thanh mát của rau xanh lan tỏa, nương theo làn gió chui tọt vào khoang mũi của những người qua đường cản cũng không cản nổi.

Người phụ nữ vừa buông lời trêu chọc khi nãy cũng không kìm được mà dừng bước: “Cô em, rau củ nhà cô trông tươi tốt thật đấy, hàng trồng trong nhà kính đấy à?”

Giang Vãn còn chưa kịp mở miệng, Giang Ninh đã lanh chanh đáp lời: “Cô ơi, đây không phải hàng nhà kính đâu, toàn là rau vườn nhà cháu trồng đấy ạ.”

Giang Vãn xoa xoa cái đầu nhỏ của Giang Ninh, đoạn quay sang nói với người phụ nữ kia: “Chị ơi, đây đúng là không phải rau trồng nhà kính đâu ạ. Chỗ này đều do vườn nhà em tự trồng, sáng nay mới hái xong, đảm bảo tươi ngon luôn.”

Nghe mấy tiếng xưng hô lọt tai, nụ cười trên môi người phụ nữ cứ vương vấn mãi không thôi. Bà ấy năm nay đã ngót nghét ngũ tuần, thế mà một đứa gọi mình là cô, đứa lớn lại gọi là chị, nghe mới ngượng ngùng làm sao.

“Rau củ này em bán thế nào?” Vừa nói, người phụ nữ vừa tiện tay nhấc một quả cà tím lên ngắm nghía. Bề ngoài quả cà nhẵn thín không một vết xước, phần cuống cũng chẳng có dấu hiệu ngả vàng, thoạt nhìn đã biết là đồ tươi mới hái.

“Đồng giá cả, ba mươi tệ một cân ạ.”

“Cái gì? Ba mươi tệ á?” Dù người phụ nữ đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng loại nông sản tươi ngon cỡ này chắc chắn giá sẽ không hề rẻ, nhưng nay vẫn bị con số ấy làm cho hết hồn.

Thím bán rau ngồi ở sạp hàng bên cạnh nghe vậy cũng giật nảy mình. Người đàn bà liếc mắt nhìn đống rau củ trong sọt, tươi thì tươi thật đấy, nhưng cái giá này... chẳng phải là đắt cắt cổ rồi hay sao.

Giang Ninh nghe giọng điệu của người phụ nữ, còn tưởng bà ấy chê đắt liền vội vàng tiếp lời: “Dì ơi, rau củ nhà cháu ăn siêu ngon luôn. Cà chua có thể mang đi làm món trứng xào cà chua, dưa chuột thì nấu canh phù dung dưa chuột, mướp còn làm được canh đậu hũ nấu mướp nữa, cà tím đem xào lên ăn cũng đỉnh lắm ạ.”

Người phụ nữ bị mấy lời quảng cáo của Giang Ninh chọc cười, bèn tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Cháu gái nhỏ, cháu đã nói là ngon thì dì tin cháu. Nhưng nếu mua về ăn không ngon, cô là dì quay lại bắt đền cháu đấy nhé.”
« Chương TrướcChương Tiếp »