Cài đặt ứng dụng 1.1.1.1 nếu truy cập web chậm hoặc lỗi

Yêu Anh Là Chấp Niệm Của Đời Em

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mạc Bắc Thừa vén chăn xuống giường.

Anh bình tĩnh mặc lại quần áo, từ đầu đến cuối không nói thêm một lời nào, sau đó kéo cửa bước ra ngoài.

Nam Kiều thở phào một hơi.

Cô ngửa đầu tựa vào sofa, khép mắt lại.

Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên.

Nhìn tên người gọi đến, cô lập tức bắt máy: "Mộc Tử."

Đầu dây bên kia truyền đến giọng phụ nữ đầy bất đắc dĩ: "Nam Kiều, loại thuốc hôm qua tôi đưa cho cậu, mỗi lần chỉ được uống một viên thôi."

"Hôm qua cậu nói rồi mà."

Mộc Tử đưa cho cô ba viên.

Sợ xảy ra biến cố vào thời khắc quan trọng, cô đã uống hết cả ba.

Đến tận bây giờ, cơ thể vẫn còn cảm giác nóng ran và khó chịu.

"Loại thuốc đó ít nhiều cũng có tác dụng phụ. Đừng vì..."

Mộc Tử ngập ngừng một chút rồi đổi giọng.

"Đừng vì chuyện ấy mà hủy hoại sức khỏe của mình."

"Ừm."

Sau khi rời khỏi phòng, Mạc Bắc Thừa lấy điện thoại ra, thuần thục bấm một dãy số.

Trong lúc chờ kết nối và đợi thang máy, đôi môi mỏng của anh mím chặt, cả người tỏa ra hơi thở lạnh lùng khiến người lạ khó lòng đến gần.

Người ở đầu dây bên kia hình như vẫn còn đang ngủ.

Vừa bắt máy đã nổi cáu: "Sáng sớm gọi điện làm gì? Không ở trên giường vui vẻ với người phụ nữ của cậu đi? Hay là bất lực rồi? Hoặc thận có vấn đề?"

Mạc Bắc Thừa day day mi tâm: "Rượu tối qua tôi uống bị bỏ thuốc. Cậu giúp tôi điều tra một chút."

Đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng động lục đυ.c: "Mẹ nó! Không xảy ra chuyện gì chứ?"

Ánh mắt Mạc Bắc Thừa trầm xuống.

Anh bước vào thang máy vừa mở cửa, bấm nút xuống tầng một: "Không có chuyện gì lớn."

"Thế thì tốt. Đúng lúc này cậu đang ở giai đoạn quan trọng để thăng hàm trung tướng, tuyệt đối không được xảy ra sai sót."

...

"Ừ."

Thực ra anh đã nộp đơn xin xuất ngũ.

Nhưng hồ sơ vẫn chưa được phê duyệt.

Mọi chuyện còn chưa ngã ngũ, tạm thời không cần nói ra.

Nam Kiều ngủ thêm một giấc trong khách sạn.

Lúc tỉnh lại thì trời đã nhá nhem tối.

Trả phòng xong, cô lái xe lang thang trên đường mà chẳng biết nên đi đâu.

Cuối cùng vẫn quyết định đến chỗ Mộc Tử uống vài ly.

Kể từ sự việc xảy ra ba năm trước...

Mất ngủ đã trở thành thói quen của cô.

Mộc Tử làm việc tại câu lạc bộ giải trí Hoàng Gia Số Một.

Khi Nam Kiều tới nơi cũng là lúc quán đông khách nhất.

Mộc Tử đang bận rộn mang rượu cho khách: "Nam Kiều, cậu ngồi trước đi. Đợi mình xong đợt này sẽ qua tìm cậu."

"Được."

Nam Kiều gọi một ly Blue Margarita.

Cô chống cằm, lười biếng nhìn những cô gái đang biểu diễn múa cột trên sân khấu.

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc hòa lẫn với những tiếng hò hét kích động, tạo nên sự náo nhiệt đặc trưng của hộp đêm.

Một lúc sau, Mộc Tử mới tranh thủ tới được.

Cô ấy lấy ly rượu trong tay Nam Kiều đi, đổi thành một ly nước trái cây: "Đừng uống nhiều quá."

"Chán quá nên tới tìm cậu tán gẫu thôi. Dạo này thế nào? Trước đó chẳng phải cậu nói sắp được thăng chức quản lý sao?"

"Ừ, được thăng rồi."

Ánh đèn trong quán quá chói mắt nên ban đầu Nam Kiều không chú ý.

Đến lúc này cô mới nhận ra bộ đồng phục Mộc Tử đang mặc đã khác trước.

Đúng lúc cô định nhờ Mộc Tử kiếm thêm vài viên thuốc thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt sắc bén đang dừng trên người mình.

Ánh mắt ấy...

Không hề xa lạ.

Sáng nay cô vừa mới gặp.

Dù đang quay lưng lại, cô vẫn nhận ra ngay.

Bởi vì đàn ông bình thường sẽ không có ánh mắt sắc như thế.

Giống như một con sói đang rình mồi.

Lạnh lẽo, nguy hiểm và mang theo sức hủy diệt khiến người khác không rét mà run.

Nam Kiều quay đầu lại.

Mạc Bắc Thừa đang đứng cách cô không xa.
« Chương TrướcChương Tiếp »