Mùi hương này quyện với hơi nước, còn lấy mạng người hơn cả bất kỳ loại mê dược nào.
Thời gian trôi qua tưởng chừng như đã cả một thế kỷ.
Cuối cùng, tiếng nước phía sau cũng dừng lại.
Lại một hồi sột soạt của tiếng mặc quần áo.
"Xong... xong rồi." Giọng nói thẹn thùng của Lâm Kiều Kiều truyền đến.
Năm người đàn ông đồng loạt thở phào một hơi, cái cảm giác này còn mệt hơn cả lúc đánh nhau với tên Tọa Sơn Điêu vừa nãy.
La Sâm là người đầu tiên quay lại.
Lâm Kiều Kiều lúc này vừa mới gột rửa sạch lớp bụi bặm và dầu mỡ trên người. Mái tóc ướt đẫm dính sát vào gò má, càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hồng hào.
Vì vừa tắm nước lạnh xong, môi cô có màu hồng khỏe khoắn, đôi mắt long lanh như nước, trông giống như một trái vải vừa mới bóc vỏ, tươi non mơn mởn.
Đặc biệt là chiếc áo sơ mi giặt đến bạc màu kia, vì người cô vẫn chưa khô hẳn nên có vài chỗ hơi dính vào da, ẩn hiện làn da trắng ngần bên trong.
“Uỳnh!” Trong đầu năm người đàn ông dường như có thứ gì đó vừa nổ tung.
Ánh mắt La Sâm lập tức trở nên tối sầm, sâu hoắm như một vòng xoáy không đáy. Anh sải bước tiến lên, chắn đi tầm mắt rực lửa của các em mình.
La Sâm giật một chiếc khăn lau cũ kỹ trên xe xuống, trùm kín lên đầu Lâm Kiều Kiều, động tác xem chừng có vẻ thô lỗ nhưng thực chất là để che đi vẻ ngoài mê hoặc lòng người của cô.
"Lau khô tóc đi." Giọng La Sâm khàn đi rõ rệt, mang theo một chút lửa giận đang bị kìm nén.
Anh cách lớp khăn xoa mạnh đầu cô một cái, sau đó cúi đầu, ghé sát vào tai cô, nói bằng tông giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Sau này không được phép tắm như thế này trước mặt người khác nữa... Nếu đây mà là ở trên xe, tôi đã làm em từ lâu rồi."
-
Tắm rửa xong xuôi, cả đoàn lại tiếp tục lên đường.
Thế nhưng cảm giác lần này hoàn toàn khác biệt so với trước đó.
Sự nóng nực và nhếch nhác ban nãy đã được dòng nước suối gột sạch.
Mùi mồ hôi chua nồng trong thùng xe đã vơi bớt, thay vào đó là một làn hương xà phòng thanh mát thoang thoảng.
Đó là mùi hương trên người Lâm Kiều Kiều.
Trong không gian cabin chật hẹp và kín mít, mùi hương ấy giống như một chiếc móc câu vô hình, cứ chốc chốc lại len lỏi vào mũi những người đàn ông.
La Sâm vẫn ngồi ở "ngai vàng" phía ghế phụ, để Lâm Kiều Kiều ngồi trên đùi mình.
Có điều địa hình vùng hoang mạc này cứ như thể đang cố tình đối đầu với con người vậy.