Thêm vào đó, anh mặc kiểu quần lục quân rộng rãi, chất vải qua nhiều lần giặt giũ đã trở nên mềm mại.
So với khối cơ bắp cứng như đá hoa cương của La Sâm, La Diễm chẳng khác nào một chiếc nệm cao su cao cấp.
"Anh Diễm, trên người anh nóng quá."
Xe chạy được khoảng 10 phút, Lâm Kiều Kiều không nhịn được mà khẽ cựa quậy, nhỏ giọng than vãn một câu.
Lúc này đã là giữa trưa, mặt trời tỏa nắng gắt gao, trong cabin vốn dĩ đã ngột ngạt.
Chàng trai La Diễm này lại giống như một cái lò sưởi hình người, không ngừng tỏa ra nhiệt lượng đáng kinh ngạc.
Cô ngồi trong lòng anh, lưng dán vào l*иg ngực, còn phía dưới thì áp sát lên đùi anh, cảm giác như mình sắp bị nướng chín đến nơi.
"Anh... anh không nóng! Trong lòng anh đang mát mẻ lắm!"
La Diễm nghiến răng, rặn ra từng chữ từ kẽ răng.
Trời mới biết anh đang phải trải qua những gì.
Trong lòng là một đại mỹ nhân yểu điệu, xúc cảm mềm mại cùng mùi hương cơ thể thoang thoảng cứ thế len lỏi, xâm chiếm lấy lý trí anh.
Đặc biệt là theo nhịp xóc của xe, cô cứ thế phập phồng trên đùi anh, mỗi lần cọ xát lại như có tia lửa điện, thiêu đốt thẳng đến tận xương cụt.
Hai tay anh vẫn giơ lên cứng đờ, chẳng biết nên đặt vào đâu cho phải.
Nếu ôm lấy cô thì sợ mình mang tiếng thừa cơ chiếm lợi của vợ, mà nếu không ôm, xe lắc một cái là cô rất dễ đập đầu vào đâu đó.
"Thằng tư, tay mày bị gãy rồi à?"
La Lâm đang lái xe, nhìn qua gương chiếu hậu thấy bộ dạng vừa nực cười vừa đau khổ của La Diễm, khẽ nhếch môi trêu chọc: "Đỡ lấy eo Kiều Kiều đi, đường này khó đi, ngã cô ấy thì mày liệu hồn với anh."
"Anh hai im đi!" La Diễm gầm lên một tiếng đầy hổ thẹn, mặt đỏ gay như muốn nhỏ máu.
"Nghe lời anh hai mày đi." Ngoài cửa sổ truyền vào giọng nói của La Sâm.
Anh đang đứng trên bàn đạp, nửa thân người nhoài vào trong để cảnh giới: "Nếu Kiều Kiều mà trầy một miếng da, anh tháo luôn cánh tay còn lại của mày đấy."
Có được "thánh chỉ" của anh cả, La Diễm mới run rẩy hạ tay xuống.
Tay phải anh lành lặn, tay trái quấn băng gạc treo trước ngực.
Thế là, bàn tay phải to lớn ấy cẩn thận vòng qua vòng eo thon gọn của Lâm Kiều Kiều, đặt hờ phía trước bụng nhỏ của cô.
Vừa chạm vào, lòng bàn tay La Diễm như bị bỏng. Quá thon nhỏ, quá mềm mại. Vòng eo cô nhỏ nhắn đến mức tưởng như chỉ cần dùng sức một chút là sẽ gãy ngay.