Lâm Kiều Kiều căng thẳng, theo bản năng túm lấy vạt áo La Diễm.
Cảm nhận được sự sợ hãi của người trong lòng, bản năng bảo vệ trong La Diễm trỗi dậy mạnh mẽ.
Anh dùng bàn tay to lớn đang cầm dao của mình, vỗ nhẹ lên lưng cô để trấn an, giọng nói thấp nhưng vô cùng kiên định: "Đừng sợ. Có anh ở đây, không ai đυ.ng được vào sợi tóc của em đâu."
Dù lúc này một nơi nào đó trên cơ thể vẫn còn đang "vươn cao", nhưng trong mắt anh, du͙© vọиɠ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tia nhìn hung ác để bảo vệ người phụ nữ của mình.
Con đường phía trước thực sự đã bị chặn đứng.
Đó không phải là do sạt lở tự nhiên, mà là một con hào sâu do con người đào ra, rộng tới 2 mét và sâu không thấy đáy.
Cạnh hào còn chất đống mấy khúc gỗ hồ dương khô khốc, rõ ràng là để ngăn cản xe cộ lao qua.
Phía sau con hào sâu ấy là 2 chiếc xe Jeep cũ nát đang đậu.
Trên nắp capô có 7, 8 gã đàn ông đương ngậm thuốc lá, dáng vẻ lưu manh đang ngồi chễm chệ.
Đám người này khác hẳn với toán Tọa Sơn Điêu ngày hôm qua.
Tọa Sơn Điêu chỉ là lũ thổ phỉ tép riu, nhưng bọn này lại mặc những bộ quân phục cũ đủ loại, tay cầm cũng chẳng phải súng hoa mai tự chế mà là súng trường bán tự động kiểu 56 chính quy.
"Là người của Sói Xám." La Sâm nhảy xuống từ bàn đạp xe, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Sói Xám?" Lâm Kiều Kiều nép trong lòng La Diễm, ló nửa cái đầu ra hỏi với vẻ vừa tò mò vừa sợ hãi.
"Đó là đám buôn lậu lớn nhất vùng này, kiêm luôn cả nghề chặn đường cướp bóc." La Diễm thấp giọng giải thích, trong lời nói mang theo tia chán ghét: "Bọn chúng khó nhằn hơn Tọa Sơn Điêu nhiều, trong tay có hàng thật giá thật, lại còn ra tay tàn nhẫn."
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Tim Lâm Kiều Kiều treo ngược lên tận cổ họng.
"Đừng hoảng." La Sâm đi tới trước đầu xe, vỗ vỗ lên nắp máy, ra hiệu cho La Lâm tắt máy: "Thằng hai, mày ở trên xe trông chừng Kiều Kiều và thằng tư. Thằng ba, thằng năm, mang theo đồ nghề đi xuống với anh."
"Anh cả, em cũng đi!" La Diễm vừa nghe sắp có đánh nhau thì cuống cuồng, định đặt Lâm Kiều Kiều trong lòng xuống.
"Ngồi yên đấy!" La Sâm quay đầu lườm anh một cái, ánh mắt lướt qua cánh tay đang treo của anh: "Giờ mày là kẻ tàn phế, định xuống nộp mạng à? Trông chừng cái cửa này cho tốt, nếu để ai xông lên làm Kiều Kiều bị thương, anh sẽ hỏi tội mày đấy."