La Diễm chẳng màng đến việc vết thương bị rách ra. Anh dùng cánh tay bị thương siết chặt cổ đối phương, mặc cho máu tươi nhuộm đỏ băng gạc, tay phải cầm dao đâm thẳng vào đùi hắn ta.
"Thằng tư!" La Lâm thấy tình hình không ổn cũng nhảy xuống xe giúp một tay.
Vài phút sau, trận chiến kết thúc.
Sói Xám ôm cổ tay, dẫn theo vài tên tàn quân chạy trối chết.
La Sâm mình đầy máu bước trở lại, thấy La Diễm đang ngồi bệt dưới đất thở hồng hộc, nửa người đã bị máu thấm đẫm thì sắc mặt tối sầm lại.
"Ai cho mày xuống đây?" La Sâm quát lớn.
La Diễm quẹt vết máu trên mặt, nhe răng cười lộ ra hàm răng trắng bóng: "Anh cả, thằng chó đó định đánh lén vợ. Em nhịn không được."
Nhìn bộ dạng thê thảm của thằng em, những lời mắng mỏ nghẹn lại nơi cổ họng La Sâm, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài bất lực.
"Lên xe. Đi mau."
Dù sao đây cũng là địa bàn của Sói Xám, tiếng súng nổ sẽ sớm thu hút thêm nhiều người kéo đến.
Khi quay trở lại xe, bầu không khí trở nên nặng nề hơn.
Vết thương của La Diễm bị rách, máu chảy không ngừng.
La Lâm đang khẩn cấp băng bó cho anh, Lâm Kiều Kiều ở bên cạnh giúp đưa gạc, nước mắt cứ thế rơi lã chã.
"Khóc cái gì?" La Diễm đau đến mức mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ: "Chút máu này đã là cái thá gì. Chỉ cần em không sao là được."
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của anh, lòng Lâm Kiều Kiều chua xót khôn nguôi.
Chàng trai này vì cứu cô mới thành ra thế này. Cô lặng lẽ thò tay vào túi, thực chất là dùng ý nghĩ lấy từ trong không gian ra một lọ thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược, thứ này mới được đổi mới ra, dùng tiện hơn thuốc bột nhiều.
"Đừng cử động, để em xịt thuốc cho anh." Cô sụt sịt, giọng nghẹn ngào.
Làn sương thuốc mát lạnh xịt lên vết thương đang bỏng rát, mang theo mùi thuốc đặc trưng.
La Diễm nhìn dáng vẻ khóc như hoa lê trong mưa của cô, lòng mềm nhũn ra. Anh chợt thấy vết thương này chịu thật đáng giá.
La Sâm ngồi vào ghế lái để La Lâm chăm sóc thương binh, qua gương chiếu hậu nhìn thấy cảnh tượng ấm áp ở ghế sau, ngón tay nắm vô lăng khẽ siết chặt.
Ánh mắt anh dừng lại trên đuôi mắt hơi đỏ vì khóc của Lâm Kiều Kiều, trong lòng trào dâng một nỗi bực bội vô cớ và sự chiếm hữu sâu sắc hơn.
Cô là báu vật mà năm anh em họ cùng bảo vệ. Nhưng báu vật này dường như ngày càng khiến các em của anh bận tâm quá mức rồi.
"Ngồi cho chắc vào." La Sâm đột ngột lên tiếng, giọng trầm thấp: "Đường phía trước còn nát hơn, bám cho chắc."
Một cú nhấn ga, chiếc xe tải gầm rú lao vào sâu trong hoang mạc.