Chương 44

Lâm Kiều Kiều cảm thấy phạm vi của bàn tay kia ngày càng rộng, không chỉ dừng lại ở vùng bụng mà thỉnh thoảng còn lướt qua phía dưới...

"Ưʍ..." Cô không nhịn được khẽ rêи ɾỉ một tiếng, giọng nói mềm mại như có thể chảy ra nước.

Tiếng rên này giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu đang sôi sùng sục. Tiếng thở trong lều bạt ngay lập tức trở nên nặng nề hơn vài phần.

La Lâm nằm ở phía bên kia lật người lại, đối mặt về phía này, tuy không nhìn rõ biểu cảm nhưng có thể cảm nhận được anh đang quan sát cô.

Còn La Mộc ở ngoài cùng thì trực tiếp ngồi dậy, đang sột soạt tìm kiếm thứ gì đó.

"Sao vậy?" Tay La Sâm dừng lại, giọng nói khàn đặc vô cùng.

"Không... không có gì ạ..." Mặt Lâm Kiều Kiều đỏ đến mức sắp bốc cháy, vội vàng giữ chặt bàn tay đang làm loạn trên bụng mình: "Anh... anh cả, được rồi ạ, không còn chướng nữa."

La Sâm không rút tay về ngay. Anh im lặng vài giây trong bóng tối, đột nhiên lật người áp nửa thân lên người cô.

Sức nặng của cơ thể cường tráng mang lại cảm giác áp bức khiến Lâm Kiều Kiều nghẹt thở.

Cô kinh hãi trợn tròn mắt, tuy không nhìn rõ nhưng có thể cảm nhận được khuôn mặt anh đang cận kề.

"Kiều Kiều." La Sâm gọi tên cô, giọng điệu mang theo một chút đấu tranh và cảnh cáo: "Nhớ kỹ, em là của chúng tôi. Đừng có chỉ cười ngọt ngào với mình thằng ba như thế, tôi nhìn mà thấy bực mình."

Hóa ra vẫn là đang ăn giấm. Lâm Kiều Kiều vừa nhẹ lòng lại vừa thấy căng thẳng.

Cô vội vàng ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi anh cả. Em... em chỉ nghe lời anh thôi."

Câu nói này rõ ràng đã làm hài lòng La Sâm. Anh hôn mạnh một cái lên trán cô, phát ra một tiếng "chụt" vang dội như đang đóng dấu chủ quyền.

"Ngoan." Lúc này La Sâm mới nằm lại hẳn hoi, ôm cô chặt hơn một chút.

Đêm nay, không khí trong lều tuy ám muội nhưng cuối cùng vẫn không mất kiểm soát.

-

Chiếc xe tải như một con trâu già không biết mệt mỏi, cứ hồng hộc thở ra những luồng khí nóng trên con đường gập ghềnh đá sỏi của bãi hoang mạc.

Mặt trời đã ngả về tây nhưng cái nóng hầm hập vẫn chưa chịu tan biến hẳn.

Buồng lái xe lúc này chẳng khác nào một cái l*иg hấp kín mít, không khí chẳng chút lưu thông, quyện đủ thứ mùi từ mồ hôi, khói thuốc cho đến chút hương đào mật ngọt lịm thoang thoảng đâu đây.

Lâm Kiều Kiều thu mình trong lòng La Diễm, sắc mặt cô trắng bệch.

Lúc đầu cô cứ tưởng do bữa thịt tối qua ăn quá no, hoặc có lẽ do tư thế ngủ vừa rồi không đúng.