"Dừng xe." Giọng Lâm Kiều Kiều nhỏ như tiếng muỗi kêu, pha chút tiếng khóc nức nở.
"Ráng nhịn chút đi, chỗ này trống trải quá, không an toàn." La Sâm nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chạy thêm 20 dặm nữa có một sườn dốc khuất gió."
"Không được... anh cả, em thật sự... em muốn đi vệ sinh." Lâm Kiều Kiều cuống đến mức nước mắt chực trào, cơ thể không ngừng cựa quậy vì muốn khép chặt đôi chân lại.
Nhưng cô vừa động đậy, anh năm La Thổ vốn đang áp mũi vào khe cửa sổ để hít thở không khí trong lành bỗng nhiên giống như con cá mập đánh hơi được mùi máu, đột ngột quay đầu lại.
"Có mùi máu." Cánh mũi La Thổ phập phồng, chân mày nhíu chặt lại thành một cục. Ánh mắt anh quét nhanh một lượt trong xe, cuối cùng dừng lại gắt gao trên người La Diễm.
"Thằng tư, vết thương của mày bục ra rồi." La Thổ khẳng định chắc nịch: "Mùi máu rất nồng, nồng hơn hẳn lúc nãy."
Câu nói này vừa thốt ra, không khí trong xe lập tức đông cứng lại. La Lâm đạp mạnh chân phanh, chiếc xe tải trượt dài mấy mét trên nền cát rồi dừng hẳn.
"Thằng tư!" La Sâm mặt xanh mét, chộp lấy cánh tay bị thương của La Diễm: "Không phải đã bảo mày đừng cử động lung tung sao? Có phải lúc nãy lo bảo vệ cho Kiều Kiều nên lại làm rách vết thương rồi không?"
"Làm gì có..." La Diễm ngơ ngác.
Anh cúi đầu nhìn cánh tay trái đang băng bó treo trước ngực. Lớp gạc tuy hơi bẩn nhưng hoàn toàn không có vết máu mới thấm ra. Hơn nữa chính anh cũng biết, lúc này vết thương chỉ đau âm ỉ chứ không có cảm giác xé rách như lúc mới bị thương.
"Em thật sự không sao mà anh cả, anh nhìn xem, nó vẫn khô ráo đây này." La Diễm còn cố ý cử động vai để chứng minh.
"Thế mùi máu từ đâu ra?" La Thổ vẫn kiên trì với phán đoán của mình. Anh sấn tới, giống như một con chó săn ngửi quanh người La Diễm, và rồi...
Cánh mũi anh dừng lại ở gần háng của La Diễm. Chính xác mà nói là dừng lại ngay cạnh chỗ Lâm Kiều Kiều đang ngồi.
"Ở đây." La Thổ chỉ vào dưới người Lâm Kiều Kiều, vẻ mặt vừa đơn thuần vừa thắc mắc: "Mùi phát ra từ chỗ này. Kiều Kiều, em cũng bị thương à?"
“Oành!” Lâm Kiều Kiều cảm thấy như có thứ gì đó nổ tung trong đầu, cả khuôn mặt đỏ bừng đến mức như muốn rỉ ra máu.
La Diễm cũng sững sờ. Tuy là một tên đàn ông thô kệch, nhưng anh cũng cảm nhận được một luồng nhiệt ẩm ướt lạ thường truyền đến từ lớp vải trên đùi mình.