La Diễm ngồi bên cạnh đang gặm bánh Nang, nghe vậy liền uất ức lầm bầm: "Anh hai nói thế nghe cứ như bọn em sẽ bắt nạt Kiều Kiều không bằng. Vừa nãy em còn hi sinh cả cái quần của mình đấy thôi..."
Chiếc quần dính máu của anh đã được La Thổ mang ra bờ sông giặt, giờ anh đang phải mặc tạm một chiếc quần đùi mượn được, lạnh đến mức run lẩy bẩy.
Uống xong nước đường, Lâm Kiều Kiều thấy trong người có thêm chút sức lực, nhưng bụng vẫn còn âm ỉ đau nên cả người cứ ủ rũ.
Đêm ở sa mạc, nhiệt độ hạ xuống cực nhanh. Dù có đống lửa sưởi ấm nhưng hơi lạnh vẫn từ lòng đất thấm ngược lên trên.
"Lạnh à?" La Sâm, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng bước tới.
Chiếc áo da cừu trên người anh vừa rồi đã đưa cho Lâm Kiều Kiều làm đệm ngồi, lúc này anh chỉ mặc một chiếc áo đơn mỏng. Gió thổi mạnh khiến lớp vải dán chặt vào người, làm lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc.
"Hơi hơi ạ." Lâm Kiều Kiều rụt cổ lại.
La Sâm không nói lời nào, trực tiếp ngồi xuống cạnh cô. Anh dang rộng cánh tay, giống như đại bàng che chở chim non, ôm trọn cô vào lòng.
"Tựa vào tôi này." Giọng anh trầm thấp, l*иg ngực rung động truyền đến từng nhịp: "Người tôi nóng."
Nóng thật. Người đàn ông này giống như một cái lò than lớn, không ngừng tỏa ra nhiệt lượng. Lưng Lâm Kiều Kiều dán vào l*иg ngực nóng hổi của anh, cái lạnh lẽo lập tức bị xua tan quá nửa.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Lâm Kiều Kiều ôm bụng, đôi mày hơi nhíu lại.
La Sâm nhận ra cử động của cô. Anh ngập ngừng một chút, hai bàn tay to lớn xoa vào nhau cho đến khi lòng bàn tay nóng rực lên, rồi thử luồn tay vào dưới gấu áo cô, áp lên vùng bụng dưới qua lớp áo mỏng.
"Ưʍ..." Lâm Kiều Kiều bị hơi nóng làm cho cả người mềm nhũn ra, cô rên khẽ lên một tiếng.
Sức nóng đó thấm qua da thịt truyền thẳng vào bên trong, hiệu quả hơn bất kỳ miếng dán giữ nhiệt nào.
"Lực thế này được không?" La Sâm ghé sát tai cô hỏi nhỏ, động tác vụng về nhưng vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ làm cô đau.
"Vâng... vừa đủ ạ." Lâm Kiều Kiều thoải mái nhắm mắt lại, như một chú mèo được vuốt ve bộ lông.
Ánh lửa nhảy múa, soi bóng hai người nương tựa vào nhau. Mấy anh em xung quanh chứng kiến cảnh này mà ngẩn cả người.
Khúc củi trong tay La Mộc bị anh bẻ gãy khấc, tần suất đẩy kính của La Lâm tăng lên, còn La Diễm thì đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn đôi bàn tay của anh cả đang đặt trên bụng Kiều Kiều.