Chương 57

"Gừ!" Sói sợ lửa nhất, bị bỏng đau nên rú lên một tiếng, kẹp đuôi lùi lại.

Đợt tấn công dò xét đầu tiên kết thúc.

Bốn anh em không mảy may trầy xước.

Thế nhưng bầu không khí không vì vậy mà giãn ra, trái lại càng thêm phần nặng nề.

Mùi máu từ xác sói bắt đầu lan tỏa trong không gian. Thứ mùi này không những không khiến đàn sói khϊếp sợ thoái lui, mà ngược lại còn kí©h thí©ɧ bản tính hung tàn vốn đã ăn sâu vào xương tủy của đám dã thú này.

Đàn sói vốn chỉ lảng vảng trong bóng tối cuối cùng cũng đồng loạt lộ diện.

Lâm Kiều Kiều ở trên nóc xe nhìn thấy rõ mồn một, trái tim cô như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt.

Một, hai, ba... có đến tận hơn hai mươi con! Chúng không còn ẩn mình nữa mà từng bước một thu hẹp vòng vây, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ trầm đυ.c, nước dãi chảy ròng ròng theo răng nanh.

Ở phía cuối đàn sói, trên một phiến đá lớn nhô lên, có một con sói trắng to lớn đang ngồi xổm. Nó to hơn hẳn những con sói thường, ánh mắt lạnh lùng và xảo quyệt, đang ở trên cao nhìn xuống quan sát cuộc đi săn này. Đó chính là sói đầu đàn.

"Anh cả, số lượng hơi đông đấy." La Mộc liếʍ môi, con dao trong tay xoay tít giữa các đầu ngón tay: "Xem ra đêm nay phải thấy máu rồi."

"Tiết kiệm đạn một chút." La Sâm nhìn chằm chằm con sói đầu đàn kia, trầm giọng dặn dò: "Tiếng súng nổ ở đây sẽ dẫn người khác đến, càng thêm phiền phức. Dùng được dao thì đừng dùng súng."

"Rõ."

Lâm Kiều Kiều nằm bò trên nóc xe, nghe cuộc đối thoại của những người đàn ông bên dưới, tay cô ghì chặt lấy tấm bạt phủ dưới thân. Móng tay vì dùng lực quá mạnh mà trở nên trắng bệch.

Cô biết những người đàn ông này đang liều mạng mà chiến đấu. Còn cô, ngoài việc ở đây đứng nhìn thì chẳng thể giúp được gì. Cảm giác bất lực khiến cô thấy nghẹt thở.

"Kiều Kiều, đừng sợ." La Diễm ngồi bên cạnh dường như cảm nhận được cô đang run rẩy, anh dùng bàn tay không bị thương khẽ vỗ vỗ lên lưng cô: "Mấy con chó dại thôi mà, trước đây bọn anh ở trong rừng già còn gặp nhiều hơn thế này. Anh cả và các anh ấy làm được."

Dù miệng La Diễm nói rất nhẹ nhàng, nhưng Lâm Kiều Kiều có thể cảm nhận được lòng bàn tay anh đầy mồ hôi lạnh. Anh cũng muốn xuống dưới, cũng muốn sát cánh chiến đấu cùng anh em mình, nhưng giờ anh đang là thương binh, lại còn phải bảo vệ cô.

Đúng lúc này, con sói đầu đàn màu trắng lại ngẩng cao đầu.