Chương 3

Bộ quần áo được cắt may vừa vặn càng tôn lên vóc dáng cao lớn, gọn gàng của anh. Dưới đôi lông mày đen đậm sắc lạnh là ánh mắt thờ ơ đến gần như trong suốt, đang chăm chú nhìn cô và Mộc Tử bên cạnh.

Người đàn ông sải bước về phía này.

"Nam Kiều..."

Mộc Tử có chút lo lắng.

Làm việc trong môi trường như thế này, cô đã gặp đủ kiểu đàn ông, nhưng chưa từng thấy ai có khí thế áp bức đáng sợ như Mạc Bắc Thừa.

"Không sao đâu, cậu đi làm việc đi."

Mộc Tử do dự một chút rồi rời đi.

Mạc Bắc Thừa cũng dừng lại trước mặt Nam Kiều, từ trên cao nhìn xuống cô: "Cô Thẩm, chúng ta nói chuyện một chút."

"Được."

Mạc Bắc Thừa đưa cô lên một phòng riêng trên tầng hai.

Sau khi bật đèn, ánh sáng vàng cam dịu nhẹ tràn xuống, khiến bầu không khí bớt đi phần căng thẳng.

Anh không vòng vo.

"Người vừa rồi là bạn cô?"

"Phải."

Tối qua là ngày đầu tiên anh trở về từ quân đội.

Anh cùng vài người bạn tụ tập ở đây, tất cả đều là người đáng tin cậy, tuyệt đối không ai làm ra chuyện bỉ ổi như bỏ thuốc vào rượu.

"Chuyện tối qua, chẳng lẽ cô Thẩm không định cho tôi một lời giải thích?"

Nam Kiều đưa tay vuốt lại mái tóc xõa xuống vai.

"Giải thích?"

Cô khẽ cười: "Anh ngủ với tôi. Chuyện đơn giản như thế, còn cần giải thích gì nữa?"

Mạc Bắc Thừa bật cười đầy châm chọc: "Nếu cô không bỏ thứ gì đó vào ly rượu của tôi, tôi có thể ngủ với cô sao?"

Dưới ánh đèn, làn da Nam Kiều trắng đến chói mắt.

Cô bình tĩnh nhìn anh: "Chứng cứ đâu?"

Ngay sau đó, cô ngẩng đầu lên, từng chữ rõ ràng: "Anh nói tôi bỏ thuốc anh, vậy chứng cứ đâu?

Vừa dứt lời."

Cánh cửa phía sau bất ngờ bị đẩy mạnh ra.

Mộc Tử bị người ta khống chế hai tay, đẩy thẳng vào trong.

Cô ngã nhào xuống sàn, vô cùng chật vật.

Khoảnh khắc nhìn thấy Mộc Tử nằm trên đất, máu trong người Nam Kiều như dồn hết lên đầu.

Cả người cô gần như sụp đổ.

Nhưng trên mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.

"Mạc Tam thiếu, anh có ý gì đây?"

"Định ép cung sao?"

"Hay định dùng cô ấy để đổi lấy đoạn video trong tay tôi?"

Mạc Bắc Thừa nhìn cô.

Ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng.

"Nếu thật sự là tôi ép buộc cô, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm."

"Nhưng điều tôi ghét nhất chính là bị người khác uy hϊếp."

"Càng ghét hơn khi bị người ta tính kế trước rồi mới mang ra uy hϊếp."

Căn phòng rơi vào im lặng.

Nam Kiều cúi đầu nhìn Mộc Tử đang ngồi dưới đất.

Hàng mi dài khẽ run lên.

Một lúc sau, cô nhẹ giọng: "Vậy Mạc Tam thiếu nói xem..."

"Anh muốn giải quyết thế nào?"

Mạc Bắc Thừa cúi đầu châm thuốc, không dùng bật lửa. Mà dùng một que diêm cán dài, ngọn lửa nhỏ bùng lên giữa các ngón tay thon dài của anh.

Anh ngậm điếu thuốc giữa môi.

Bàn tay che ngọn lửa.

Làn khói mỏng khiến đôi mắt anh hơi nheo lại.

Sau vài giây im lặng, anh mới lạnh nhạt lên tiếng: "Nhận tiền... Kết thúc chuyện này."

Nam Kiều mím môi.

Một lúc lâu sau.

Bất ngờ cô đưa tay túm lấy cổ áo sơ mi rồi kéo mạnh sang một bên.

Mấy chiếc cúc áo lập tức bật tung.

Phần lớn bờ vai và trước ngực lộ ra ngoài.

Trên làn da trắng nõn là vô số vết đỏ tím chằng chịt.

Tất cả đều là dấu vết để lại sau một đêm cuồng nhiệt.

Ánh mắt Mạc Bắc Thừa khẽ trầm xuống.

Anh nheo mắt lại.

Trong phòng vẫn còn người, vậy mà cô cứ thế kéo toạc quần áo của mình.

Mặc dù hai vệ sĩ đứng phía sau cô, không nhìn thấy gì.

Nhưng người phụ nữ này...

Quả thật chẳng biết tự trọng là gì.

"Nam Kiều!"

Mộc Tử hoảng hốt bò dậy từ dưới đất.

Cô lao tới ôm chặt lấy Nam Kiều từ phía sau, cuống cuồng kéo lại vạt áo cho cô.