Thẩm Nam Kiều cuối cùng cũng toại nguyện gả cho Mạc Bắc Thừa. Có điều, cuộc sống hậu hôn nhân của hai người chỉ có thể gói gọn trong bốn chữ: "tương kính như... đá". Anh ghét bỏ cô, chán chường cô, số …
Thẩm Nam Kiều cuối cùng cũng toại nguyện gả cho Mạc Bắc Thừa.
Có điều, cuộc sống hậu hôn nhân của hai người chỉ có thể gói gọn trong bốn chữ: "tương kính như... đá".
Anh ghét bỏ cô, chán chường cô, số ngày ngủ lại nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thế nhưng, cứ hễ thấy cô bị kẻ khác bắt nạt, anh lại trưng ra bộ mặt "khó ở" rồi đứng ra che chắn cho cô.
“Thẩm Nam Kiều, cô bị ngốc à? Tôi cho cô cái danh phận Tam thiếu phu nhân nhà họ Mạc, là để cô mang nó đi làm bia đỡ đạn cho cái đám rác rưởi này bắt nạt đấy à?”
Cho đến ngày sự thật phơi bày.
Đôi mắt Mạc Bắc Thừa đỏ ngầu, ép chặt cô vào lan can ban công.
“Thẩm Nam Kiều, đây chính là lý do năm đó cô bày mưu tính kế, bằng mọi giá phải gả cho tôi?”
Người phụ nữ này...
Chẳng hề yêu anh.
Cũng chẳng màng đến tiền.
Lại càng không thiết tha gì cái hào quang hay đặc quyền từ thân phận của anh.
Anh từng nghĩ mãi không ra, rốt cuộc cô sống chết muốn lấy anh để làm gì.
Mạc Bắc Thừa tự cười nhạo, chắc mình điên thật rồi.
Bởi vì ngay trong hoàn cảnh thế này, anh vẫn khát khao được nghe cô giải thích, nghe cô xuống nước xin lỗi, hay đơn giản là mềm mỏng gọi một tiếng...
“Tam ca.”
Nhưng Thẩm Nam Kiều chỉ bình tĩnh nhìn anh, buông một câu nhẹ tênh: “Xin lỗi, chúng ta ly hôn đi.”
Mạc Bắc Thừa nghiến chặt răng, giọng nói lạnh thấu xương tủy: “Thẩm Nam Kiều, cô nghĩ đây là cái chợ à? Muốn cưới thì cưới, muốn bỏ là bỏ sao? Đừng tưởng tôi dung túng cho cô một chút, là cô có quyền xoay tôi như chong chóng trong lòng bàn tay!”