Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau.
Rồi nhanh chóng dời đi.
Bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
"Thẩm Nam Kiều!"
Y tá bước ra gọi số.
Nam Kiều đứng dậy đi vào phòng khám.
Mạc Bắc Thừa nhìn dáng đi có phần mất tự nhiên của cô, khẽ nheo mắt.
Anh bất giác nhớ tới những vệt máu trên ga giường ở khách sạn.
Cánh cửa màu hồng nhạt khép lại.
Nam Kiều ngồi xuống ghế khám bệnh.
Bác sĩ đẩy kính lên.
"Cô khó chịu ở đâu?"
Nam Kiều hơi khó mở lời.
Gương mặt căng cứng.
Cô cố giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể.
"Bị rách."
Dù đã cố tỏ ra điềm nhiên, vành tai cô vẫn âm thầm ửng đỏ.
...
Bác sĩ nhìn cô một cái.
"Vào trong nằm lên giường khám."
"Cởi một bên ống quần ra."
"Hai chân đặt lên giá đỡ."
Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ ho khan hai tiếng đầy ngượng ngùng.
"Lần đầu thì vẫn nên chú ý một chút."
"Đừng quá mãnh liệt."
"Vết rách khá lớn, cần phải khâu lại."
"Ít nhất một tháng tới không được quan hệ nữa."
...
Nam Kiều cầm thẻ xuống tầng một đóng viện phí.
Y tá bắt đầu gọi bệnh nhân tiếp theo.
Mạc Bắc Thừa đỡ người phụ nữ bên cạnh đứng dậy.
Ánh mắt cô ấy khẽ dao động.
Trong phòng khám.
Mạc Bắc Thừa nhìn bác sĩ.
"Người phụ nữ vừa đi ra ngoài kia..."
"Cô ấy khám bệnh gì?"
Bác sĩ lập tức nhìn anh với vẻ mặt kỳ quái.
Mạc Thất Nhiễm vội vàng kéo tay áo anh.
"Anh à, anh có cần tò mò đến mức đó không?"
"Người ta khám phụ khoa thì đương nhiên là bệnh của phụ nữ rồi."
"Anh hỏi chuyện đó làm gì?"
...
Dê xồm?
Một người phụ nữ đã có chồng lại dám chê anh là dê xồm?
Bác sĩ đẩy gọng kính lên sống mũi, khóe mắt giật giật.
“Cậu là bạn trai của cô ấy à?”
“...”
Mạc Bắc Thừa không trả lời, chỉ rút một điếu thuốc từ bao thuốc lá ngậm lên môi.
“Tôi ra ngoài hút điếu thuốc, có chuyện gì thì gọi tôi.”
Đầu óc Mạc Thất Nhiễm xoay mất hai vòng mới kịp phản ứng, lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc.
Tính cách của anh trai cô, cô hiểu hơn ai hết.
Lạnh nhạt, vô tình, gần như chẳng bao giờ để tâm đến chuyện của người khác.
Vậy mà hôm nay lại vô duyên vô cớ hỏi thăm tình trạng của một người phụ nữ xa lạ, còn là chuyện riêng tư đến mức này.
“Anh, chị ấy với anh...”
Cô vốn định hỏi hai người có phải người yêu hay không, nhưng vừa mở miệng đã thấy Mạc Bắc Thừa khẽ nhíu mày, giọng thản nhiên: “Chỉ là ngoài ý muốn.”
Ngoài ý muốn?
Ngoài ý muốn... nghĩa là đã lên giường rồi?
Còn tin tức nào bùng nổ hơn thế nữa không?
“Anh, cuối cùng anh cũng phá thân rồi à?”
Bác sĩ vốn đang định nhân cơ hội này mắng cho một trận vì vết thương của Thẩm Nam Kiều, nhưng bị câu nói của Mạc Thất Nhiễm làm nghẹn họng, đành lúng túng đổi giọng: “Chính vì thiếu kinh nghiệm nên càng phải biết tiết chế. Đừng thử những tư thế quá khó, cũng đừng vận động quá lâu. Cô gái kia bị rách nhiều chỗ ở vùиɠ ҡíи, vết dài nhất tới ba, bốn centimet, giờ đều đã viêm cả rồi.”
Mạc Bắc Thừa: “...”
“... Anh à, anh ở trong quân đội lâu quá nên phát điên rồi sao?”
Nam Kiều cầm thuốc đi ngang qua hành lang, vừa hay nhìn thấy Mạc Bắc Thừa đang tựa vào cây cột bên ngoài hút thuốc.
Anh hơi nhíu mày.
Đường nét trên gương mặt sắc nét như dao khắc, thân hình cao lớn thẳng tắp. Dưới lớp áo sơ mi là những múi cơ rắn chắc, tràn đầy sức mạnh.
Anh nhìn thấy cô rồi.
Đôi mắt ấy lạnh nhạt đến mức gần như trong suốt.
Nhưng Nam Kiều biết rất rõ, phía sau vẻ trong suốt đó là sự vô tình và tàn nhẫn đáng sợ đến nhường nào.
Ánh mắt Mạc Bắc Thừa nhanh chóng lướt qua túi thuốc trong tay cô, sau đó đứng thẳng người dậy.
“Video đâu?”