Chương 50

"Chỗ đó nhạy cảm như vậy..." La Mộc cau mày, trong mắt lóe lên tia xót xa: "Tro bếp không làm người ta thấy xót sao?"

"Thì cũng hết cách rồi." La Lâm thở dài: "Ở nơi đồng không mông quạnh thế này, có tro bếp dùng là tốt lắm rồi. Còn hơn là để chảy bẩn hết cả quần."

Đúng lúc này, cửa kính xe bị ai đó từ bên trong gõ nhẹ hai cái.

La Sâm lập tức vứt mẩu thuốc lá đi, sải bước tới trước cửa xe, cách lớp kính hỏi: "Xong rồi à?"

"Dạ..." Tiếng trả lời bên trong nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Anh cả, em muốn uống chút nước nóng... Với lại, có thể... có thể tìm chỗ nào để em rửa ráy một chút không?"

Trái tim La Sâm như bị sự tủi thân trong giọng nói ấy cào một cái. Anh quay đầu nhìn mấy người em, vung tay ra lệnh: "Lên xe! Tìm nơi nào có người ở gần đây nhất!"

Chiếc xe lại khởi động. Lần này, xe chạy êm hơn hẳn trước đó.

La Lâm gần như đem hết kỹ năng thêu hoa ra để lái xe, gặp hòn sỏi nhỏ cũng vòng qua mà đi, chỉ sợ làm xóc nảy đến cô gái nhỏ phía sau.

Lâm Kiều Kiều vẫn ngồi ở ghế phụ, nhưng lần này không ngồi trên đùi La Diễm nữa.

La Sâm lấy chiếc áo da cừu của mình gấp làm mấy lớp, trải lên ghế, cố gắng dọn ra một chỗ ngồi riêng biệt cho cô giữa khoảng không gian hẹp.

Còn La Diễm thì ngậm ngùi bị đuổi ra thùng xe phía sau, ngồi co ro giữa đống hàng hóa mà thổi gió lạnh.

Xe chạy thêm khoảng hơn bốn mươi cây số, khi trời đã tối hẳn, phía trước cuối cùng cũng xuất hiện một đốm sáng nhỏ như hạt đậu.

Đó là một điểm dân cư nhỏ chỉ có vài hộ gia đình, mấy ngôi nhà đất thấp bé vây quanh nhau, bên cạnh còn có một chuồng cừu.

"Đến rồi." La Sâm nhìn đốm sáng ấy, cứ như nhìn thấy cứu tinh, nhưng cũng giống như nhìn thấy pháp trường sắp phải bước lên.

Anh hít một hơi thật sâu trong xe, quay sang nhìn Lâm Kiều Kiều. Lúc này sắc mặt cô trắng như tờ giấy, đôi môi không còn chút huyết sắc.

Cô cuộn tròn trong chiếc áo da cừu, hai tay ôm bụng, trông mỏng manh như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan vỡ.

"Kiều Kiều, em cứ ở trên xe đợi." Giọng La Sâm dịu xuống hết mức, như sợ làm kinh động đến cô: "Để anh đi... tìm ít đồ dùng cho em."

Nói xong, anh cũng không dám nhìn thẳng vào mắt cô, đẩy cửa xe nhảy xuống ngay.

"Em cũng đi." La Lâm cũng nhảy xuống theo.

"Mày đi làm gì?" La Sâm trừng mắt.

"Làm phiên dịch." La Lâm chỉ vào những ngôi nhà đằng kia: "Đó là nhà của bà con người Duy Ngô Nhĩ, anh biết nói tiếng Duy Ngô Nhĩ không?"